Nhưng Vi lão gia đã lườm nàng một cái, nạt nộ nàng vô lễ.
"Còn không mau quỳ xuống!"
Nguyên Sơ không dám nói thêm lời nào nữa, cung kính quỳ xuống, dập đầu trước di thể của lão thái thái.
Lúc đó nàng nhút nhát, có lẽ vì tuổi đời còn trẻ, ngày tháng tương lai còn dài, con người ta luôn vì cái tương lai mờ mịt mà lựa chọn cúi đầu.
Huống hồ, nàng chỉ là một nha hoàn.
Mặc dù bây giờ nàng vẫn là một nha hoàn, nhưng nàng đã chẳng còn gì cả.
Cái lợi của việc không còn gì cả chính là chẳng còn sợ hãi điều chi.
Nàng mỉm cười mời Trúc Khê cùng về phòng, Trúc Khê từng nhận ơn huệ của nàng nên không chút phòng bị, vui vẻ nhận lời.
Hai người vừa nói vừa cười đi về, Nguyên Sơ hỏi bụng nàng ta còn đau không.
Trúc Khê thở dài: "Cứ đến kỳ nguyệt sự là lại đau."
Nguyên Sơ kinh ngạc: "Nghiêm trọng đến thế sao?"
"Chẳng thế thì sao, ngay cả phu nhân cũng biết, cứ đến mấy ngày đó là lại cho muội nghỉ ngơi."
"Đã vậy, hôm đó sao muội còn chạy ra ngoài?"
"Nhắc đến chuyện này muội cũng thấy lạ." Trúc Khê hồi tưởng lại: "Phu nhân phái người tìm muội, nói là có việc gấp. Muội vội vàng chạy qua đó nhưng lại chẳng thấy ai. Sau đó thì gặp được tỷ đấy."
Lương phu nhân quả nhiên có vấn đề.
Nguyên Sơ đã dò xét được câu trả lời, lấy lệ với Trúc Khê vài câu rồi về phòng.
Nàng đang suy nghĩ tại sao Lương phu nhân lại làm như vậy.
Lão thái thái hầu như không quản chuyện trong nhà, chẳng cản đường ai cả.
Câu cửa miệng của bà luôn là "con cháu tự có phúc của con cháu".
Nếu Lương phu nhân không phải vì tiền tài quyền lực, vậy thì...
Nguyên Sơ cầm b. út, viết lên giấy hai chữ…
Vi Hiên.Đoạn Tam Nương khách khí tiễn vị đạo sĩ kia đi, sai Thược Dược cầm phương t.h.u.ố. c đó đi tìm đại phu kiểm chứng.
"Tìm đại phu bên ngoài, đừng để người trong phủ phát hiện. Nếu đúng như lời đạo sĩ kia nói, ngươi cứ trực tiếp bốc t.h.u.ố. c mang về."
Thược Dược có chút do dự, nhưng nhìn khuôn mặt tiều tụy của Đoạn Tam Nương, rốt cuộc nàng ta cũng không nói gì thêm.
Nếu phương t.h.u.ố. c có vấn đề, đại phu sẽ ngăn lại thôi.
Phương t.h.u.ố. c đương nhiên là có vấn đề, nhưng Nguyên Sơ tự tin rằng Đoạn Tam Nương sẽ tìm đại phu bên ngoài để kiểm tra, mà đại phu bên ngoài thì không nhìn ra được điểm mấu chốt trong đó.
Nhìn bề ngoài, đó chỉ là một phương t.h.u.ố. c bồi bổ thông thường.
Nguyên Sơ trước kia thường xuyên bốc phương t.h.u.ố. c này cho Vi tiểu thư.
Vi tiểu thư không thích uống, Nguyên Sơ khuyên nàng uống vài ngụm, nàng cười nói: "Thuốc có ba phần độc, không uống không hại thân."
Nguyên Sơ không làm gì được nàng, bưng bát t.h.u.ố. c mà lúng túng không thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!