Vài phút kế tiếp, tâm trạng của Sunny vẫn tiếp tục âm u. Nhưng cậu tự kiềm chế bản thân, hít một hơi thật sâu, cố tận hưởng không khí trong lành.
Ở thế giới thật, người ta khó mà tìm được nơi có không có ô nhiễm như này, khói bụi và đủ thứ dơ bẩn khác làm không khí khắp nơi thô ráp và khó chịu, đừng nhắc đến ngoại ô, khu ổ chuột mà cậu sống, cái mùi hôi thối quanh năm ám ở khắp nơi.
Trong những thành phố, ở những khu vực thượng lưu, các hệ thống lọc không khí làm việc không ngừng nghỉ, nhưng mà không khí lọc máy lại vô vị như nước ngọt mất ga vậy. Chỉ có những người giàu có nhất mới có thể hít thở không khí thật sự dễ chịu.
Còn cậu lúc này đang được thỏa sức hít lấy hít để không khí trong lành này.
'Đúng là được chọn cũng có mặt tốt.'
Giá như không có cái lạnh buốt xương, chân cậu không chảy máu, và cổ tay và lưng không đau đến chết đi sống lại!
Đoàn nô lệ chậm chạp lê từng bước lên núi, cứ cách không lâu lại có một vài người nô lệ gục ngã. Vài lần, những người không còn bước đi nổi nữa được cái người lính tháo xích rồi hờ hững vứt khỏi con đường, rơi xuống khoảng không tối mịt mặc sống mặc chết.
Sunny nhìn họ với chút đau lòng.
'Đáng buồn. An nghỉ đi, những linh hồn tội nghiệp.'
Nhưng nhìn chung, thì cậu vẫn đang tích cực.
Có hơi lạ khi cảm thấy tích cực trong hoàn cảnh Ác Mộng tồi tệ này, nhưng mà Sunny cảm thấy biết ơn vì cậu đã chuẩn bị tâm lý cho kết cục này. Khi dấu hiệu của Ma Pháp vừa xuất hiện, cậu không hề tiếp nhận được sự thật đó.
Chết trước khi qua tuổi 17 không phải điều mà người ta có thể dễ dàng chấp nhận.
Nhưng sau vài ngày, Sunny cũng đã nhận mệnh. Sau khi đến thăm nơi an nghỉ của cha mẹ
- thật ra thì do quá nghèo nên cậu còn không trả nổi tiền cho những nơi chôn cất đàng hoàng, nên nơi an nghỉ của họ chỉ là hai đường thẳng được cậu khắc trên một thân cây
- cậu khắc thêm một đường nữa cho bản thân mình.
Sau khi làm vậy, Sunny bỗng cảm thấy thư giản, thậm chí bất cần.
Dù sao thì bây giờ cậu sẽ không phải lo về việc kiếm tiền, thức ăn, tự bảo vệ mình hay lo lắng cho tương lai nữa. Một khi điều tồi tệ nhất xảy ra, thì còn có gì đáng sợ hãi nữa?
Vì thế nên trở thành nô lệ rồi từ từ chết cóng cũng không khiến cậu phải nhận cú sốc.
Ngoài ra, cậu cũng biết mình sẽ không chết cóng
- đơn giản là vì cậu đã nhìn thấy vận mệnh đang chờ đợi đoàn nô lệ ở phía trên núi. Hình ảnh đống xương sọ rải rác khắp nơi trên mặt đất vẫn còn mới như in trong đầu cậu.
Khả năng cao nhất là đoàn người sẽ bị một đám quái vật tấn công... và nhìn tình hình di chuyển, thì đợt tấn công còn cách đến vài giờ, nếu không phải vài ngày.
Nên cậu vẫn còn cơ hội.
Dùng thời gian này, Sunny quyết định nhìn lại trạng thái của mình và một lần nữa triệu hồi những kí tự kia. Lần trước cậu đã quá căm tức khi nhìn thấy Phân Loại nên không để ý các Thuộc Tính của mình.
Mặc dù không quan trọng bằng Phân Loại, nhưng những Thuộc Tính thường là yếu tố quyết định cho những tình huống sinh tử của mỗi người.
Chúng thể hiện những thiên phú và sở trường, đôi khi còn đem lại những kĩ năng và hiệu ứng bị động.
[Định Mệnh]
"Những sợi chỉ định mệnh quấn chặt bạn. Những sự kiện xác suất thấp, cả tốt lẫn xấu, như bị hấp dẫn bởi sự hiện diện của bạn. Có người được trời cao ưu ái, có người thì bị nguyền rủa... nhưng hiếm khi nào họ có cả hai."
[Dấu Ấn Thần Thánh]
"Bạn mang theo một vệt thần thánh mơ hồ, như thể bị nó chạm qua một lần trong quá khứ xa xôi."
[Con Của Bóng Tối]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!