Chương 9: (Vô Đề)

9

- Thuỷ quái

Tấm gỗ trôi dạt mà đã sống sót vô số năm trên dòng nước của Dòng Sông Vĩ Đại, và bền bỉ đến mức Sunny không thể dễ dàng để lại một vết trầy trên nó bất chấp việc cậu là một Bạo Chúa Thăng Hoa. Dù vậy, ngay tức thì, nó hoàn toàn bị phá hủy.

Hàng ngàn kí tự điên cuồng bị khắc trên bề mặt nó bị phá hủy. Thứ còn sót lại là những mảnh vỡ bé tí, và ngay cả chúng cũng biến mất ngay tích tắc sau khi cái hàm khổng lồ cắn xuống.

Một cái đầu rắn khổng lồ hiện ra từ bên dưới mặt nước, hai con mắt quái vật nhìn chăm chú Sunny với vẻ đói khát và giận dữ tà ác. Những cái vảy lam của nó lấp lánh trong ánh mặt trời, mỗi cái to và dày như tấm giáp của một cỗ APC nặng nề vậy. Sinh vật kia... khổng lồ, cổ đại, và có vẻ điên cuồng.

Nhưng Sunny thì đã ở trên không trung.

Cú nhảy của cậu là không dễ xem thường, nên có rất nhiều khoảng cách giữa cậu và cái hàm sắc bén của sinh vật kia. Nhưng mà đó là không quan trọng, vì con rắn biển tiếp tục dâng lên từ dưới nước, để lộ cái cổ như một tòa tháp của nó.

Cái hàm của nó mở ra lần nữa như cổng của một vực thẳm hắc ám.

Một giây sau đó nữa, nó đã bắn lên không trung hai chục mét, đe dọa nuốt chửng Sunny.

'Nguyền rủa... tại sao một con quái vật khổng lồ như vậy lại muốn ăn thứ bé tí tẹo như mình chứ?!'

Nhưng mà nói ra thì đám Sinh Vật Ác Mộng không thật sự hứng thú với thịt người. Thứ chúng muốn là linh hồn của nhân loại... và nói về linh hồn, thì của Sunny là mạnh mẽ và bao la bất chấp thân hình khiêm tốn của cậu.

'Chết tiệt!'

Sunny vặn mình trong không trung và đá xuống. Cậu không phải đang cố gắng đánh vào con rắn biển – thay vì đó, cậu dùng một cái răng nanh của nó là bàn đạp để đẩy bản thân lên cao hơn nữa. Thời gian của động tác liều mạng đó phải được tính toán phi thường chính xác, và sai lầm nhỏ bé nhất đồng nghĩa với cái chết... nhưng mà cậu đúng là rất nhanh. Đặc biệt là khi được cường hóa bởi cả năm cái bóng của mình.

Và nếu con khốn kia bị mất một cái răng, ừ thì, đó sẽ là tốt hơn nữa.

Nhưng mà, răng nanh của con rắn không bị cú đá mạnh mẽ của Sunny làm gãy. Thật ra thì, gần như là ngược lại – nếu không nhờ có Dệt Xương, thì chân của Sunny có lẽ đã gãy rồi. Cái răng nanh khổng lồ có vẻ hoàn toàn không thể phá hủy, như một khối ngọc pha lê tinh chất vậy.

Nhăn nhó vì cơn đau, Sunny bắn cao hơn vào bầu trời... và sinh vật theo sau. Cơ thể dài của con rắn tiếp tục dâng lên từ nước, để lộ kích thước và chiều dài khủng khiếp của nó. Chỉ từ phần nhỏ mà có thể nhìn thấy, cậu đánh giá con vật kia phải dài ít nhất vài trăm mét.

Đó là một con thủy quái thật sự.

'Thần thánh...'

Sunny không chắc là bản thân có thể trốn đủ cao để cứu bản thân khỏi con quái vật biển này... hay nên nói là con quái vật sông này. Tệ hơn nữa, cậu không có nơi để tiếp đất. Xung quanh họ, ở đâu cũng là nước cả.

Cậu nhìn về phía cái hàm đang tiến đến gần trong tuyệt vọng...

Và rồi, món Ký Ức mà cậu triệu hồi cuối cùng hiện ra.

Đó không phải Tội Lỗi An Ủi, hay bất cứ vũ khí nào khác.

Thay vì đó, một cây kìm thon dài làm từ kim loại đen, với một sợi dây hoàng kim quấn quanh một đầu của nó.

Gánh Nặng Thiên Đường.

Không chần chừ thêm một giây nào nữa, Sunny đâm cây kim vào cánh tay mình, nhăn mặt, và nhanh chóng cho toàn bộ cái bóng của mình quấn lấy nó. Ngay tức thì, tốc độ của cú bay lên của cậu tăng lên đáng kể.

Gánh Nặng Thiên Đường không ban cho người ta khả năng bay, nhưng mà nó khiến cho thứ gì mà nó đâm vào trôi nổi lên trên. Thường thì, tốc độ mà người ta trôi lên trời là không quá nhanh, nhưng mà với sự cường hóa từ năm cái bóng, giới hạn đó có thay đổi.

Cái hàm của con quái vật lam kia, vốn đang đến gần Sunny với tốc độ đáng sợ, dần bắt đầu bị bỏ lại. Cậu đang bay lên không nhanh hơn con rắn có thể ra khỏi nước.

Bề mặt của Dòng Sông Vĩ Đại đã có vẻ khá xa xôi.

'C

-chết tiệt... tại sao mình cảm giác giống một cái khinh khí cầu vậy?'

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!