50
- Người đẹp và quái vật
Sunny chìm trong một biển đau đớn. Tâm trí cậu, chút ít ỏi còn sót lại, đã trở nên yếu ớt và dễ dàng tan vỡ, sẵn sàng sụp đổ bất cứ lúc nào. Nhưng mà nó vẫn chưa sụp đổ. Thật ra thì, cũng có một tin tức tốt. Việc cậu có thể cảm giác đau đớn có nghĩa là cậu vẫn còn sống. Việc cậu còn sống... có nghĩa là Rắn Lam đã chết. Nếu không thì, nó đã dứt điểm Sunny rồi.
'Mình... đã thắng...'
Đó là một sự an ủi nhỏ. Cơn đau đớn là không chịu nổi đến mức cậu gần như ước gì bản thân chết đi. Nhưng mà, Sunny quá lưu luyến tính mạng để vứt bỏ nó
- nếu như có một cơ hội nhỏ bé nhất để sống sót, cậu sẽ tuyệt vọng bám víu nó với mọi thứ mình có. Trước đó, cậu đã làm vậy chỉ vì không bằng lòng... nhưng giờ, có những thứ mà cậu trân trọng và có những mục tiêu mà cậu ao ước đạt được.
Cậu thật sự muốn sống.
'Chuyện... quái gì... đang xảy ra?'
Khó để hình thành những ý nghĩ đàng hoàng, nhưng mà cậu bằng cách nào đó đánh giá tình trạng hiện tại của mình. Đau đớn đang lấn át, mất đi mọi giác quan... cậu đang bị sốc. Cậu đang bị sốc đau đớn bởi vì việc hiện thân bóng tối nhận được tổn thương nghiêm trọng. Linh hồn cậu đã bị thương nghiêm trọng. Có nghĩa là... gì? Cậu không biết. Cậu nên làm gì?
Có thể làm gì hay không? 'Argh... đau thật sự...'
Hiện tại, Sunny quyết định làm hết sức để chịu đựng cơn đau và giữ tâm trí mình không hoàn toàn vỡ vụn. Đó là không dễ, hay thoải mái, hay thậm chí là khả thi... nhưng mà cậu vẫn kiên trì. Cậu kiên trì với toàn bộ thứ mình có. Và, sau thời gian dài tra tấn, cuối cùng có sự thay đổi. Sunny có vẻ đã lấy lại thính giác. Thứ đầu tiên cậu nghe thấy là tiếng khóc vặn vẹo của Neph:
"Sunny! Đừng có chết! Làm ơn đi mà!"
Cậu cảm thấy khó chịu kì lạ.
'Cứt thật... đó là một mệnh lệnh, phải không vậy?'
Cô ta nói không giữ lời! Mà cũng không thể thay đổi gì... sẽ rất tuyệt vời nếu Nephis ra lệnh cho cậu sống sót và bằng cách ma thuật nào đó cơ thể cậu tự động lành lại mọi vết thương. Nhưng mà Sunny phải có thể thực hiện mệnh lệnh thì Liên Kết Bóng Tối mới có thể buộc cậu hành động
- hay là không hành động. Nên, nếu Nephis đột nhiên quyết định ra lệnh cho cậu mang mặt trăng đến cho cô một ngày nào đó, thì nhiều nhất là cậu sẽ cố gắng hết sức mà không có kết quả mà thôi..... Và với lại, cậu vốn đã cố hết sức để sống sót rồi!
'Thật sự chứ, cô ta coi mình là người như nào hả?'
Nephis vốn là người đã gọi cậu là một con gián. Là một lời khen. Đương nhiên, cậu sẽ làm mọi thứ trong khả năng để sống sót rồi. Cần gì phải kêu với gọi chứ...
Sunny chậm chạp nhận ra những ý nghĩ của bản thân đang trở nên dài hơn và rõ ràng hơn.
'Có gì đó thay đổi...'
Dần dần, những giác quan của cậu trở lại, từng thứ một. Đầu tiên là thính giác, theo sau là giác quan bóng, rồi xúc giác, khứu giác, vị giác, và cuối cùng là thị giác. Nhưng mà đều là lộn xộn cả
- thị giác cậu mù mờ, và những giác quan khác thì cũng rối loạn.
Cũng có nhiều đau đớn hơn nữa, lần này là đau đớn thể chất.
'Tại sao mình lại cảm giác đau đớn chứ? Mình hiện tại tính đúng ra là một cái bóng được hiện hữu...'
Có lẽ đó là cơn đau ma. Mặc dù Sunny không sở hữu cơ thể người vào lúc này, tâm trí cậu vẫn là của một nhân loại. Và khi tâm trí ghi nhận tổn thương đáng sợ mà đã được gây ra với cơ thể bóng tối của cậu, thì nó đã phản ứng theo cách duy nhất mà nó biết được
- hoảng loạn và nhấn chìm bản thân với đau đớn.
'Nguyền rủa...'
Sunny nghiến răng, và bị giật mình trước việc cậu lại có khả năng nghiến răng. Ngạc nhiên hơn nữa là việc đó là răng nanh chứ không phải răn bình thường đang đè vào nhau. Bộ vỏ của cậu có vẻ như đã duy trì, bằng cách nào đó.
Cuối cùng, cậu trở nên đủ tỉnh táo để hiểu được tình hình hiện tại.
Nước hỗn loạn của Dòng Sông Vĩ Đại vẫn còn tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng, cho thấy đang vẫn là đêm. Hơn thế nữa, cậu cho rằng không đến một phút đã trôi qua kể từ khi kết thúc trận chiến với Rắn Lam... với Daeron Của Biển Chạng Vạng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!