Chương 46: (Vô Đề)

46

- Điệu nhảy quái vật

Sunny đã sẵn sàng cho trận chiến này.

Giờ thì... cậu không còn là Sunny nữa.

Cậu là một con rắn hùng mạnh, trong một lớp giáp mã não, với răng nanh sắc bén như kim cương và đủ sự phẫn nộ để thiêu hủy thế giới này.

Nhưng mà đó là không đủ.

Theo sau tiếng rống thịnh nộ, Vỏ ẩn giấu bên dưới vảy của cậu hóa thành Áo Choàng cứng cáp. Một bộ giáp hắc ám đáng sợ bọc lấy cơ thể dẻo dai của cậu, nhẹ như lông vũ và được chế tạo tinh xảo đến mức không hạn chế chuyển động của cậu chút nào cả.

Nước nổ tung vào không khí trong lúc cậu lặn xuống sâu... nơi nước sâu này thuộc về cậu, và chỉ riêng cậu.

"RẮN GIÀ!"

Tiếng gọi thoát khỏi miệng quái vật của cậu, biến thành một tiếng rống vô nghĩa..... Việc cậu đã làm là đơn giản, nhưng mà cũng khó khăn đển không tả nổi.

Cậu đã chìm sâu hơn vào Khiêu Vũ Bóng, sâu hơn bao giờ cả, chiếu theo cả tâm trí lẫn thể chất của một Sinh Vật Ác Mộng. Cậu đã không chắc việc đó là khả thi đến tận khoảnh khắc cuối cùng, nhưng mà sự chuẩn bị tỉ mỉ của cậu đã có thành quả.

Đây là làm hoặc chết, không gì kém hơn cả.

Cậu đã dùng vô số giờ quan sát Rắn Lam và học mọi thứ có thể học về nó. Rồi, cậu đã tiêu tan vào bóng tối, và khiến bản thân hiện hữu trở lại thành dạng vật chất. Cuối cùng, cậu triệu hồi cái bóng đã chết của Rùa Đen, thứ mà cậu đã dẫn vào trong Lồng Đèn Bóng Tối, để hình thành một cái vỏ hùng mạnh quanh hóa thân dễ vỡ này.

Nhưng mà, lần đầu tiên, hình dạng của vỏ lại không phải là bóng chủng. Thay vì đó, là hình dạng của một con rắn thủy quái... hình dạng con quái thú điên rồ mà cậu sợ hãi, ngưỡng mộ và muốn giết.

Đương nhiên, Vỏ Bóng Tối này không thể so sánh với hàng thật. Dù sao thì cậu chỉ là một Người Thăng Hoa mà thôi, còn Rắn Lam kia là một Quái Thú Vĩ Đại. Nó yếu hơn, kém bền bỉ, và nhỏ hơn

- có lẽ chỉ một phần tư kích thước của sinh vật thật sự.

Nhưng mà, nó được lấp đầy năng lực từ cả những cái bóng lẫn ngọn lửa linh hồn, cho nó sức mạnh mà vượt xa giới hạn của thứ mà Người Thăng Hoa đáng lẽ nên sở hữu.

Nó cũng được bảo vệ bởi Áo Choàng, và được tạo ra để ngự trì đáy sâu.

Chỉ là... có một kẻ khác thách thức quyền ngự trì đó.

Một sự phẫn nộ điên dại nuốt lấy tâm trí cậu, và cậu bắn xuyên qua nước như một mũi giáo đen. Cậu có thể cảm nhận nó... mùi máu tràn ra từ cơ thể tàn tạ của con quái thú cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn.

Nó già hơn thì sao chứ? Nó mạnh hơn thì sao chứ? Dù sao thì nó cũng sẽ bị xé xác mà thôi.

Rắn Lam cũng đã cảm nhận được cậu.

Cậu cảm giác thấy một cái bóng bao la đang dâng lên từ bên dưới để đón gặp cậu. Nó tràn trề sức mạnh đáng sợ và sự điên dại khủng khiếp...

Nhưng mà cậu không e sợ.

Cậu không biết cách e sợ.

Cậu chỉ biết thịnh nộ và khát máu.

Hai kẻ ở đây

- một con rắn khổng lồ trong lớp vảy lam xinh đẹp và một con nhỏ hơn trong bộ giáp đen bóng, bọc trong bóng tối và ánh sáng trắng chói lòa

- va chạm trong nước, khiến những làn sóng khổng lồ dâng lên trên bề mặt Dòng Sông Vĩ Đại.

Sự va chạm đầu tiên của họ đã là cuối cùng nếu cậu không vặn vẹo cơ thể vào khoảnh khắc sau cùng, né tránh cái mồm chết chóc của Rắn Lam và lặn xuống dưới bụng nó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!