42
- Thiên đường đã mất
Đêm đó, hòn đảo rung chuyển không ngừng. Sunny và Nephis núp trong khe đá của họ, không dám nhắm mắt
- mặc dù có một đống đá đen bất khả xuyên phá ngăn họ khỏi thịt con Rùa Đen, vẫn vô cùng bất an khi biết hàng ngàn Quái Thú Đồi Bại hiện đang bò lúc nhúc ở đâu đó bên dưới họ, xé thịt con Quái Vật Vĩ Đại với những cái răng giống như thủy tinh của chúng.
Rắn Lam cũng ở đó, săn lùng đám xâm lược. Mặc dù họ không thể nghe thấy tiếng gầm rú của nó, những cơn chấn động bạo lực lan truyền khắp hòn đảo cho họ biết chuyện gì đang xảy ra.
Sunny nhìn đi khỏi những kí tự lấp lánh, hơi giật mình trước sự dễ dàng mà cậu đã có thể kiếm được một đống lớn mảnh bóng. Sau một đợt chấn động bạo lực mà khiến cả hòn đảo rung lắc, cậu cuối cùng nhắm mắt lại.
Nhưng mà, không phải để ngủ.
Thay vì vậy, Sunny cố tưởng tượng... cố thuyết phục bản thân cậu là con Rắn Lam. Cậu đang bò xuyên qua đường hầm da thịt chảy máu kinh tởm kia, thứ mà cậu đã tạo ra để giết con quái vật rùa đáng ghét, trong lúc săn cái đám sinh vật kinh tởm mà dám cướp chiến lợi phẩm của cậu. Cơ thể dài và mạnh mẽ của cậu đang nóng cháy vì đau đớn, nhưng mà Sunny không quan tâm.
Cậu chỉ quan tâm đến tàn sát, máu, và trả thù.
Phát hiện một con sâu bé tí đang gặm nhắm vào bức tường của đường hầm, cậu phát ra một tiếng gầm đáng sợ và b*n r* trước, hủy diệt con bọ kia và xé ra một tảng thịt to với cái hàm mạnh mẽ của mình.
Nhưng mà, đằng sau nó, càng nhiều đám sâu bọ hiện ra, trong bụng chúng đang tiêu hóa thứ thịt mà chúng đã ăn trộm.
Với sự điên cuồng nhuộm đỏ thế giới, Sunny rống lên và đâm sầm vào chúng với cơn thịnh nộ hủy diệt.
'Đây là cảm giác đó? Mình đã đi đúng đường?'
Mở mắt, cậu nhìn chăm chú hắc ám với biểu hiện lơ đãng. Rồi, cậu nhìn Nephis.
Một thời gian sau đó, Sunny nói:
"Tôi cảm thấy cơ hội của chúng ta rời khỏi hòn đảo này càng lúc càng thấp."
Cô im lặng một lúc.
"... Nếu đúng là vậy thì sao chứ?"
Ngọn lửa trắng thắp lên trong mắt cô, khiến chúng tỏa ra ánh sáng trắng nhàn nhạt.
"Trước đây có khác gì không chứ"
Nghe vậy, Sunny bật cười.
"Đúng vậy... chúng ta chưa từng dễ dàng bao giờ cả."
Cậu nhìn gương mặt cô, rồi quay sang Tội Lỗi An Ủi và thở dài.
"Dù vậy, tôi hi vọng rằng Ác Mộng này sẽ là tốt hơn cái Thứ Hai của tôi. Ồ, cũng không cạnh tranh nhiều cho lắm. Tôi chắc đã chết ở đó phải cả ngàn lần... mặc dù tôi chỉ nhớ vài cái chết đó mà thôi, Ác Mộng Thứ Ba chắc chắn là không tệ hơn vậy được."
Nephis quay sang và nhìn cậu, rồi mỉm cười nhàn nhạt.
"Đương nhiên. Trong trường hợp tệ nhất, chúng ta sẽ chết một lần mà thôi. Đâu có tệ lắm, phải không?"
Trong lúc hòn đảo hắc ám rung chuyển quanh họ, Sunny nhếch mép cười.
"Chết một lần? Trò con nít! Thần thánh, ai cũng làm được cả. Cô nói đúng, tôi tự dưng lo lắng không không."
Trong lúc họ khẽ cười, Tội Lỗi An Ủi cũng mỉm cười.
Nụ cười của nó là xán lạn và đầy sự hứng thú tà ác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!