40
- Đỉnh điểm của sức mạnh
Ngay cả sau khi sống qua vô vàn những thứ kinh dị trong Chiến Dịch Góc Nam và chứng kiến sự cao trào rùng rợn ở trận chiến Đầu Lâu Đen, Sunny vẫn tái đi khi nhìn thấy cảnh tượng bầy Quái Thú Đồi Bại khổng lồ kia. Có quá nhiều để có thể đếm được, nhưng mà phải có hàng chục ngàn nhuyễn thể trong suốt đang tiến về phía hòn đảo.
Ngay cả Nephis cũng có vẻ giật mình
- một cảnh tượng hiếm thấy, và không được cậu chào đón lắm. Cô theo bản năng vươn một tay ra, như thể triệu hồi một thanh kiếm có thể cứu họ khỏi cơn dịch sinh vật Đồi Bại này.
"Không... không sao."
Giọng nói cô bằng phẳng nhưng mà thiếu đi sự tự tin.
Sunny nặn ra một nụ cười.
"Chính xác thì không sao ở đâu nhỉ?"
Nephis yên lặng một giây.
"Những sinh vật kia có vẻ không thể rời khỏi nước."
Sunny nhắm mắt một giây. Đúng vậy, đám nhuyễn thể kia có lẽ không có khả năng bò lên đảo để ăn thịt họ. Nhưng mà, chúng hoàn toàn có khả năng ăn thịt con Rắn Lam. Và nếu không còn con rắn già đó, thì không còn gì ngăn cản con bướm hắc ám bay xuống xác con Quái Vật Vĩ Đại cả.
"Đúng vậy. Chúng ta sẽ chết."
Cậu giật mình và lườm Tội Lỗi An Ủi, kẻ mà đã xuất hiện từ hư vô và đang nhìn cậu với sự vui vẻ âm u.
Âm hồn của thanh kiếm kia bật cười, rồi thì thầm:
"Tốt hơn nữa, mày sẽ được xem Nephis chết. Nên thơ quá đi chứ?"
Sunny cố gắng không để ý đến bóng mà độc địa kia, nhưng mà lần này là khó hơn hẳn thường lệ. Với những lời nói của Tội Lỗi An Ủi vang vọng trong tai, cậu buộc bản thân dời mắt đi và nhìn chăm chú dòng sông.
Bên dưới họ, Rắn Lam cứng cổ cúi đầu, gầm gừ, rồi đột nhiên lao về phía bầy nhuyễn thể với tốc độ khủng khiếp. Nước tách ra và sủi bọt trong lúc nó bơi qua.
Sunny không thể nhìn thấy ánh mắt của con Quái Thú Vĩ Đại, nhưng mà cậu biết nó chứa đầy sự khát máu và thịnh nộ. Con rắn... không biết cách rút lui. Hay nên nói là, nó chưa từng muốn làm vậy. Sự thèm thuồng của nó đối với tàn sát và hủy diệt có vẻ vĩ đại hơn cả khát vọng muốn sống của nó.
'... Thật sự cũng đáng ngưỡng mộ. Đúng là một con quái thú chân thành.'
Cần một kiểu điên khùng đặc biệt mới có thể khiến một tật xấu như vậy thành một kiểu phẩm chất vặn vẹo. Sự khát máu cùng cực của con Rắn Lam đã khiến nó là một tồn tài đáng sợ hơn nhiều so với nó đáng lẽ nên là.
Nhưng mà làm sao nó có thể chiến đấu với hàng chục ngàn sinh vật Đồi Bại? Cho dù cái mồm nó to đến mấy, cho dù răng nanh nó sắc bén đến mấy, thì con rắn cũng chỉ có thể nghiền nát nhiêu đó nhuyễn thể trong hàm của nó mà thôi. Một chục, vài chục, thậm chí một trăm... sẽ không có khác biệt gì cả.
Với mỗi cú cắn của nó, cả ngàn sinh vật Đồi Bại sẽ cắn ngược vào da thịt con Quái Thú Vĩ Đại. Mặc dù có một khoảng cách bao la giữa hai Cấp Bậc, nó không phải là không thể vượt qua như là giữa hai Bậc Thầy và con Rắn Lam.
Nó sẽ khác nếu con quái điên khùng kia sở hữu năng lực không tự nhiên gì đó, nhưng mà nó chỉ có thể chất không tưởng. Nhưng mà không phải kẻ địch nào cũng có thể bị hủy diệt chỉ với sức mạnh thuần túy.
Vậy mà, vậy mà...
Sunny vẫn không nhịn được mà cổ vũ cho con rắn sông vĩ đại này.
'Coi nào, rắn già... làm gì đó đi!'
Hình dạng siêu tốc của con thủy quái lam đã đến gần hơn bầy nhuyễn thể đang lao đến, chỉ cách vài giây nữa là va chạm vào nhau. Đó có vẻ như là một cú đẩy tự sát. Nó phải là vậy...
Nhưng lại không phải.
Một giây trước khi Rắn Lam lao vào bầy nhuyễn thể trong suốt, nó lặn xuống. Trong giây kế tiếp, Sunny và Nephis lung lay, bị làn sóng va chạm của tiếng rống phẫn nộ, thần kinh đẩy ra sau. Ngay cả khi bị nước làm nhiễu đi, thì nó vẫn đủ ồn để khiến tai họ ù lên và xương họ run rẩy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!