37
- Ánh nến
Sunny và Nephis vội vàng tìm chỗ ẩn núp... nhưng mà không cần.
Ý nghĩ đầu tiên của họ là con bướm đáng sợ đã chiến thắng trận chiến với Rắn Lam. Nếu đúng là vậy, thì định mệnh của họ như đã được ấn định. Nhưng mà, một giây sau đó, một tiếng gầm khiến thế giới rung chuyển, đẩy họ vào mặt đất.
Quay sang mặt nước dông bão của Dòng Sông Vĩ Đại, họ nhìn thấy một sinh vật quen thuộc bơi lên bề mặt.
Con rắn đang trông khá tàn tạ, với vô số vết chém sâu trên cơ thể hùng mạnh của nó. Những dòng máu đỏ đang chảy xuống từ những cái vảy lam đó, và cặp mắt khổng lồ của nó thậm chí còn b*nh h**n hơn cả bình thường. Ngọn lửa của sự ác ý giết chóc không tả xiết vẫn cháy sâu bên trong ánh mắt đục ngầu đó
- nhưng mà, ít nhất lần này, ác ý đó không hướng về phía hai nhân loại.
Thay vì vậy, nó đang nhắm về phía con bướm tơi tả trên trời.
Giờ khi Sunny và Nephis đã có vài giây để quan sát kĩ con Quái Vật Vĩ Đại, họ phát hiện nó cũng không tốt lành gì. Một trong sáu cái chân đã mất, và có một vết rách xấu xí trên một cái cánh xinh đẹp của nó. Cơ thể của nó trông lôi thôi kì lạ, và mặc dù không có cái vảy trắng nào trên cơ thể nó bị mất, nhiều cái đã đầy những vết nứt.
Con Quái Vật Vĩ Đại đang rút lui.
Sunny đứng hình, choáng váng trong một chốc. Mặc dù cậu đã hi vọng rằng Rắn Lam sẽ chiến thắng trận chiến với Sinh Vật Ác Mộng mạnh mẽ hơn nhiều kia, cậu vẫn không thể tin nổi việc đó đã thật sự xảy ra.
'Con rắn già... nó là thứ sinh vật chết tiệt gì vậy chứ?'
Việc một Quái Thú Vĩ Đại đánh bại một Quái Vật Vĩ Đại đã là kì diệu. Nhưng mà hai? Mặc dù không phải bất khả thi, đó chắc chắn là bất thường. Kể cả nếu con bướm quái vật kia là sinh vật bay, và vì vậy đã bất lợi trong lúc chiến đấu dưới nước, sự lì lợm của con Rắn Lam vẫn là quá khó hiểu.
Sunny nghiêm nghị nhìn chăm chú con thủy quái đẫm máu. Như thể cảm nhận được ánh mắt của cậu, con rắn cúi đầu và lườm ngược lại cậu.
Nước đỏ đang tràn ra từ cái miệng hơi mở ra của nó.
Cậu rùng mình.
'... Đó không chỉ là một con Quái Thú.'
Quả thật, cậu đáng lẽ nên biết. Vận may của cậu không đủ tốt để tình cờ đụng phải chỉ một Quái Thú Vĩ Đại linh tinh. Không, nó chắc chắn phải là một loại tồn tại độc nhất và duy nhất... một vương giả chết tiệt trong số những Quái Thú. [Định Mệnh] sẽ không chịu gì khác cả.
Có lẽ không phải tình cờ khi Rắn Lam đã lên thượng nguồn xa hơn hẳn hai sinh vật còn lại.
'Ài, nguyền rủa nó.'
Sunny cảm thấy mâu thuẫn. Một mặt, cậu nên sung sướng với việc con bướm khủng khiếp đang rút lui. Mặt khác, con rắn của dòng sông cổ đại có vẻ nguy hiểm hơn hẳn vào lúc này.
Trong lúc đó, con bướm đã nhanh chóng bay càng lúc càng cao hơn..... Tuy nhiên, nó không rời khỏi.
Thay vì biến mất về phía xa, con Quái Vật Vĩ Đại biến thành chấm đen một lần nữa và bắt đầu chậm rãi bay quanh hòn đảo từ trên cao. Trông có vẻ sinh vật kia sẽ không từ bỏ cái xác con Rùa Đen, mà chỉ đang khôi phục sức mạnh và chờ đợi một cơ hội khác.
Rắn Lam ném một ánh mắt căm ghét về phía nó, rồi chìm xuống nước với tiếng kêu giận dữ. Không lâu sau đó, hòn đảo hơi run rẩy, cho thấy nó đã đi ăn thêm thịt rùa, có lẽ là để khôi phục sức mạnh.
Nước hỗn loạn dần tĩnh lại.
Đột nhiên ở trong sự yên lặng, Sunny và Nephis nhìn chằm chằm Dòng Sông Vĩ Đại rộng lớn trong sự kiệt sức. Sau một lúc, cậu chậm rãi thở ra.
"Tôi đoán... có vẻ như chúng ta sống sót rồi."
Cô chậm chạp gật đầu.
"Ừ. Tôi... tôi sẽ đi tìm một hồ nước sâu."
Sunny chớp mắt vài lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!