Chương 359: (Vô Đề)

359

- Tháo bỏ ràng buộc

"... Nói ra thân phận của cậu."

Nụ cười của Sunny đông cứng. Cơ thể cậu cũng đông cứng.

Trong một chốc, cậu hoàn toàn bối rối, tưởng rằng bản thân vừa nghe lầm lời Nephis mới nói. Nhưng mà không có nghi ngờ gì cả

- giọng nói của cô là rõ ràng.

'Nói ra thân phận? Cô ta làm gì vậy, tính làm ngơ mình hả?'

Cậu có thể hiểu nếu cô giận cậu vì việc đã xảy ra ở Bờ Vực lạnh lẽo. Thậm chí là phẫn uất. Nhưng dù vậy, không phải là hơi quá trẻ con, giả vờ như không biết cậu? Sunny cố bình tĩnh lại, nhưng cùng lúc, cậu biết mình đang cố tự lừa bản thân. Nephis không phải loại người hờn dỗi bằng cách đối xử với cậu như người xa lạ... cô chỉ thật tình không nhận ra cậu.

'L

-làm sao có thể?'

Ừ thì... công bằng mà nói... cậu đúng là đang người ngợm đầy bụi bặm. Dễ để nhầm lẫn cậu thành một người khác. Có phải không? Có lẽ là vậy đối với người nào khác, nhưng mà không phải Nephis. Cô biết cậu quá rõ để làm vậy, còn chưa kể đến cậu đang mặc một bộ giáp khá là độc nhất. Không thể nào nhầm lẫn Áo Choàng Mã Não với thứ gì khác được.

Sunny chần chừ, không biết nên nói gì.

Nhưng mà cậu phải nói, bởi vì áp lực từ Khiếm Khuyết đang tăng lên, buộc cậu phải trả lời câu hỏi.

"Là tôi... Sunny."

Giọng nói của cậu nghe lạc lõng đến kì lạ.

Lông mày của Nephis nhíu lại hơi chặt hơn nữa.

"Thuộc về?"

Sợ hãi và cảm thấy lông tóc dựng đứng, Sunny cứng ngắc trả lời:

"... Chắc là Quân Đội Sơ Tán. Chỉ Huy Quân Đội, đặc sứ."

Chuyện gì đang xảy ra?

Tình hình như thế nào đây?

Trong lúc Sunny đứng chênh vênh trên vực thẳm sụp đổ, cố gắng giữ những cảm xúc không hiện lên mặt, Nephis gật đầu. Có vẻ như cô đã dễ dàng chấp nhận giải thích đó của cậu.

Cô nhìn quanh, rồi mở miệng định nói gì đó... có lẽ là để hỏi chuyện gì đang xảy ra, hôm nay là ngày nào, và tình hình ở Góc Nam là gì. Nhưng rồi biểu hiện của cô thay đổi, và cô hơi quay đầu, như thể lắng nghe một âm thanh từ nơi xa xôi nào đó.

"Cassie!"

Một giây sau đó, Nephis lao đi và đâm tay cô vào trong dốc của hố va chạm. Đôi cánh trắng xinh đẹp của cô tỏa ra, và với một tiếng thở mạnh, cô kéo một tấm hợp kim to đùng ra khỏi mặt đất. Bản thân tấm kim loại kia chắc là phải nặng vài tấn, và với thêm cân nặng của toàn bộ đất đá và mảnh vụn trên nó nữa, thì cần một sức mạnh kh*ng b* để nhấc nó lên.

Nhưng đó chính là thứ sức mạnh mà Nephis sở hữu.

Gắng gượng cơ thể thon thả, cô nghiến răng và ném tấm kim loại xé rách kia sang một bên. Nó rơi xuống cách họ họ chục mét, khiến cả hố va chậm rung chuyển và một đám mây bụi bay lên.

Rồi, Nephis nhảy xuống đống đổ nát bên dưới. Để lại một mình Sunny, trong vài giây.

Cậu khó khăn hô hấp, ngột ngạt.

'Định mệnh... Chim Trộm Cắp đã đánh cắp định mệnh của mình...'

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!