20
- Cái chết của một anh hùng
Một nụ cười nhàn nhạt hiện lên mặt Nephis. Cô nhìn chăm chú vào đống lửa một lúc, rồi tựa lưng vào mặt đá sần sùi và nhún vai.
"Ai biết được? Có rất nhiều những câu chuyện về những thử thách và nguy hiểm ông ta phải chịu đựng."
Trong sự ấm áp từ ngọn lửa và cái bụng no sung sướng, Sunny cảm giác cơ thể và đầu óc mình thư giãn. Ném một ánh mắt tò mò về phía cô, cậu hỏi:
"Vậy thì câu chuyện cô thích nhất về hắn ta là gì?"
Nephis im lặng một lúc với vẻ mặt suy tư, gương mặt đó phủ bóng tối, chỉ có bóng dáng mơ hồ nhìn ra được trong hắc ám... và những tia sáng trắng mà nhảy múa sâu trong mắt cô.
Sau một lúc, cô nói:
"Có lẽ không phải là thích nhất... nhưng mà tôi thường xuyên nghĩ về một câu chuyện này."
Sunny nhướng mày.
"Chuyện gì?"
Nephis khẽ thở dài trước khi trả lời:
"Odysseus là một vị anh hùng vĩ đại của Hellas, nhưng mà ông ta không phải người vĩ đại nhất. Vĩ đại nhất và mạnh mẽ nhất là một vị anh hùng mang tên Heracles, người mà là một á thần và là kẻ chém giết những con quái vật. Heracles sở hữu sức lực phi thường và đã thực hiện nhiều kì công phi thường... sau khi ông ta chết, những vị thân mang linh hồn ông ta đến cõi thiên đường nơi ông ta cũng trở thành một vị thánh bất tử."
Cô im lặng một chút.
"Nhưng mà, Odysseus thì đã từng đi xuống địa ngục, nơi ông ta nhìn thấy những cái bóng của những kẻ đã chết. Trong số đó, là một cái bóng đìu hiu của Heracles... nên, khi tôi còn nhỏ, tôi đã luôn tự hỏi làm sao Heracles có thể vừa là một vị thần vừa là cái bóng lạc lõng ở vùng đất của người chết."
Nephis khẽ nhúc nhích và di chuyển một tay, khiến ngọn lửa cháy sáng hơn.
"Tôi hỏi bà tôi, và bà giải thích rằng một phần của Heracles là thần thánh, và một phần còn lại là nhân loại. Phần thần thánh của Heracles là phần đã thăng hoa thành thần vị, còn phần nhân loại thì đã bị ném xuống địa ngục, phải mãi mãi lang thang ở những sảnh hắc ám của nó."
Giọng nói cô nghe hơi hoài niệm.
Sunny cau mày và nhìn cô với ánh mắt âm u.
"Đó... có hơi không đúng."
Neph mỉm cười.
"Phải không? Tôi đã luôn cho rằng đó là rất không công bằng, để những vị thần cứ đơn giản như vậy ném đi phần nhân loại của Hercales. Thậm chí là đạo đức giả."
Cô yên lặng thêm vài giây rồi nhún vai.
"Đương nhiên, khi tôi lớn lên, tôi nhận ra đó thật ra chỉ là hai phiên bản khác nhau của truyền thuyết đó va vào nhau. Câu chuyện của Odysseus là lâu đời hơn, vậy nên Heracles, bất chấp việc là vị anh hùng vĩ đại nhất, đã có một cái chết bi kịch trong những truyền thuyết cổ đại đó. Phiên bản về câu chuyện của chính ông ta mà chúng ta biết là mới hơn, và kết cục gốc đã bị thay đổi thành một cái kết có hậu hơn từ lúc nào đó, với thêm một bài học... hãy là một anh hùng quả cảm, và ngươi sẽ được thưởng.
Đại loại như vậy."
Khi cô nói xong, Sunny đột nhiên bật cười. Mắt cậu lóe lên trong bóng tối.
"Vậy là Neph be bé đã cho rằng những vị thần là kẻ đạo đức giả hả? Tôi hiểu rồi... hóa ra là, sự căm ghét những nhân vật cầm quyền của cô là đến từ rất sớm."
Một khóe miệng cô cong lên.
"... Tôi đoán là vậy."
'Thảo nào cô ta quyết chí muốn giết những Bá Chủ và tiêu diệt Ma Pháp... cô gái thần kinh vô vọng này đã như thế ngay từ ban đầu...'
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!