14
- Tảng thịt ngon lành
"Thật sự là cô ta..."
Sunny không muốn thừa nhận, nhưng mà cậu cực kỳ kích động. Một nụ cười nhỏ hiện lên mặt cậu, và cậu thở ra thật dài.
Xa bên dưới, cái bóng vẫy tay chào lại Nephis.
Cậu vui vẻ, và không chỉ vì người cậu tìm thấy là Neph. Sunny cũng vui vẻ vì tìm được bất cứ ai cả... sau những ngày cô độc, cậu đã bắt đầu sợ rằng sự kì lạ của Dòng Sông Vĩ Đại là ghê gớm hơn cậu đã nghĩ, và cậu thật ra đã bị chuyển đến một Ác Mộng khác hẳn
- hay có lẽ vào thời đại khác hẳn
- những thành viên khác của tổ đội.
Thật ra thì, cậu đã đè nén sự sợ hãi gặm nhấm về việc bản thân là người duy nhất trong thế giới trôi chảy này.
"Cảm ơn thần thánh."
Dưới ánh mắt trông chừng của con rắn lam kia, Sunny thu lại Gánh Nặng Thiên Đường và lướt xuống theo quỹ đạo vòng cung. Cậu vẫn dè chừng sinh vật Vĩ Đại kia, nhưng mà không có lựa chọn mà phải đáp xuống. Cũng là một việc tốt... sau hai ngày trôi nổi qua bầu trời trống rỗng, cậu thèm muốn đứng trên gì đó vững chắc lần nữa.
Vết thương nhỏ mà cây kim đen để lại đã hoàn toàn lành lại khi Sunny đến được vỏ đá của con vật khổng lồ.
Khiến cậu nhẹ nhõm, con rắn cổ đại không theo cậu lên đảo. Nó ở lại trong nước, nhìn chăm chú nhân loại nhỏ bé với sự đói khát điên dại
- may mắn là, ánh mắt không thể giết người.
Ừ thì, ít nhất là ánh mắt của Quái Thú Vĩ Đại này không thể. Nhưng mà có đủ loại Sinh Vật Ác Mộng và Phân Loại mà có thể ngoài kia...
Ngay khi đế giày chạm vào mặt đá phong hóa, Sunny thở ra thỏa mãn. Rồi, cậu hủy đi Cánh Hắc Ám, cong xuống để nắm lấy mép của khe nứt trước mặt, và nhảy xuống.
Vài giây sau đó, Sunny tiếp đất trước Nephis. Cái bóng ảm đạm trượt khỏi tường và đính lại vào chân cậu.
Hai người họ nhìn chăm chú lẫn nhau một chút.
Rồi, Sunny nhếch mép cười.
"Mùi thơm đó. Cô kiếm thịt tươi đâu ra vậy?"
Nephis nghiêng đầu và chớp mắt.
Vài phút sau đó, Sunny và Nephis đang ngồi đối diện nhau bên trong khe đá nhỏ, ăn hết phần thịt mà cô vừa nướng. Hòm Hám Của đang đứng gần đó với dạng một cái rương kim loại, cái nắp của nó mở ra
- lúc này bên trong nó không có quá nhiều thức ăn, nhưng mà vẫn còn chút muối và gia vị. Với sự giúp đỡ của gia vị, miếng thịt ngon tuyệt vời.
Nhưng mà nhai nó là không dễ. Răng Sunny là rất ghê gớm nhờ vào Dệt Xương, vậy mà, cậu đã phải cường hóa bản thân với vài cái bóng chỉ để cắn được nó... dù vậy, cậu vẫn biết ơn vì miếng thịt đó. Không có Neph làm lửa để nướng nó, cậu có lẽ đã không tìm thấy cô sớm như vậy, hoặc thậm chí có khả năng là sẽ hoàn toàn không tìm đến cô.
'Mùi vị thật sự tuyệt vời...'
Ăn hết phần của mình, Sunny liếc nhìn bàn tay đầy mỡ của mình với chút tiếc nuối rồi cẩn thận l**m ngón tay. Rồi, cậu nhìn Nephis và mỉm cười.
"Này... chúng ta thật sự vừa ăn thịt một Quái Vật Vĩ Đại?"
Làm sao mà cuộc đời cậu chuyển biến thành như này? Đúng là quá sức nực cười.
Cô gật đầu và mang Suối Vô Tận lên môi, tham lam uống lấy.
"Ừ... tôi đã tự mình cắt thịt nó. Sau khi con rắn biển rời khỏi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!