Chương 10: (Vô Đề)

10

- Tàu bay Sunny

Quái Thú Vĩ Đại khổng lồ đang càng lúc càng nhỏ hơn trong lúc Sunny bay cao hơn lên bầu trời. Gió đang kêu gào bên tai, và cậu dần bắt đầu cảm thấy dè chừng về việc sẽ mất bao lâu để cậu ngã trở lại. Cảnh tượng ở nơi này đơn giản là choáng ngợp... nhưng mà thậm chí từ độ cao như này, Sunny vẫn không thể nhìn thấy một mảnh đất liền nào cả.

Không có đảo, không có lục địa, và không có thuyền. Thậm chí còn không có lấy một tấm gỗ trôi nổi nào khác.

Cậu thở dài.

'Đúng là khó xử.'

"Ngắm cảnh thích không?"

Sunny giật mình và vặn cổ, nhìn về phía Tội Lỗi An Ủi.

Bản sao của cậu đang bình tĩnh đứng trên không khí, nhìn xuống cậu. Gió đang chơi đùa với mái tóc dài màu đen của bóng ma.

Sunny cau mày.

'Mình... thật sự cần cắt tóc.'

"Không để ý đến tao sao? Đúng là kẻ vô ơn mà."

Cậu yên lặng lườm bóng ma, rồi hỏi:

"Làm sao mày làm được vậy? Sao mày không ngã xuống?"

Một nụ cười gian trá hiện lên gương mặt hồn kiếm nguyền rủa.

"Đó là vì, không như mày, tao không bị gánh nặng của tội lỗi đè xuống."

Sunny khịt mũi.

"Thằng khốn... cái chữ đó có trong tên mày đó..."

Hai người im lặng vài giây, cho cậu dư dả thời gian để thưởng thức việc bản thân đã trở nên điên khùng cỡ nào. Sau một lúc, Tội Lỗi An Ủi chỉ xuống.

"Tại sao phải kháng cự chứ? Ý tưởng nè... cứ nhảy vào mồm con vật kia. Mày chưa từng nghe những câu chuyện về cách người ta di chuyển bên trong bụng một con quái vật biển? Với vận may của mày, nó nhất định sẽ mang mày đến nơi nào đó dễ chịu."

Sunny nhìn chăm chú gương mặt sứ của bóng ma.

"Nếu tao chết, mày cũng chết đó, biết không hả?"

Tội Lỗi An Ủi nhếch mép cười.

"Có lẽ tao thà chết chứ không muốn ở cùng mày thêm nữa. Mày đã cân nhắc về vấn đề đó chưa?"

Sunny nghiến răng, rồi nhìn đi.

'Nó không có thật... chỉ là một phần của mình... từ lúc nào mà mình khó ưa vậy chứ?'

Thở dài, cậu triệu hồi Cánh Hắc Ám. Không lâu sau đó, một áo khoác trong suốt xuất hiện trên lưng cậu và biến thành một bóng mờ. Những cái bóng di chuyển, trôi từ Gánh Nặng Thiên Đường đến cặp cánh.

Được thắp sáng bởi bảy mặt trời, Sunny bay theo dòng chảy của Dòng Sông Vĩ Đại về phía trước. Bên phải cậu, thế giới nhuộm màu đỏ tía bởi vì ánh bình minh. Bên trái cậu, nước như một biển máu rực lửa vì ánh hoàng hôn đỏ thắm. Xung quanh cậu, bầu trời xanh tràn đầy ánh sáng rực rỡ của ban ngày.

Tội Lỗi An Ủi bình tĩnh bước đi qua trên bầu trời đó, theo sau cậu. Hai tay nó bắt ở sau lưng.

'Phải có gì đó – bất cứ thứ gì – trong Ác Mộng này. Không thể nào chỉ toàn là nước được.'

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!