Chương 9: Bí mật của đảo

Đại sảnh của Tháp Ngà khiến Sunny rùng mình, cũng như lần cuối cậu thấy nó. Nó được tắm trong ánh mặt trời sáng sủa mà tràn vào thông qua những cửa số cao và hẹp. Một vòng tròn những sợi xích đặt ở giữa sảnh mà là cánh Cổng Dịch Chuyển.

Không có ai ở đây, nhưng Effie kéo Sunny về phía một cầu thang mà dẫn xuống tầng hầm của tháp. Rễ của nó sâu, có vẻ như đến tận trái tim của hòn đảo. Cầu thang xoắn ốc theo bức tường bên ngoài của tháp, và có đủ những chạm khắc xinh đẹp trên vật liệu đá ngà kia. Những chạm khắc kể lại những câu chuyện về thời kì hoàng kim của Vương Quốc Hi Vọng, lâu trước khi nó bị hủy diệt bởi Chúa Tể Ánh Sáng.

'Đợi đã... trước đây hình như đâu có đường xuống đây? Nó được ẩn giấu?'

Mơ hồ, Sunny yên lặng theo sau Effie.

Cuối cùng, hai người họ đến một căn phòng rộng lớn, hình tròn ở dưới đáy cầu thang. Sunny chưa từng đến đây, nhưng mà đã trông đợi nó tương tự với tầng thấp nhất của Tháp Mun... và quả thật là vậy. Tuy nhiên nó cũng hoàn toàn khác.

Tòa tháp bản sao được Nether tạo ra là đầy hắc ám, và có một núi ma nơ canh ghê rợn nằm ở ngay trung tâm. Căn phòng này thì đầy ánh sáng. Có một vòng tròn kí tự to lớn và không thể hình dung được khắc trên sàn của căn phòng, và bên trong nó...

Sunny nhìn chằm chằm, thậm chí không để ý đến hai người mà đang quan sát vòng tròn. Cơ thể cậu khẽ run lên.

"... Đó là?"

Lơ lửng trên không ở trung tâm căn phòng là một viên pha lê thô ráp, tỏa sáng. Nó to hơn Sunny, và mang đến cho cậu một cảm giác sức mạnh hoàn mĩ, tuyệt vời khó tả. Viên pha lê như một mặt trời thu nhỏ, lơ lửng trong căn phòng dưới lòng đất với ánh sáng mềm mại. Bản thân thực tại có vẻ gợn sóng và phát sáng quanh nó.

Nó không như bất cứ thứ gì Sunny từng thấy.

Một giọng nói quen thuộc trả lời, kéo cậu ra khỏi sự kinh ngạc:

"Đúng vậy. Từ những gì bọn mình biết... thì đó là một mảnh hồn Thần Thánh."

Sunny chậm chạp quay đầu và nhìn Cassie, người đang ngồi trước vòng tròn kí tự, xung quanh cô là những cuốn vở, bản khắc, và những dụng cụ để ghi chép. Cô đang mặc một chiếc quần jean đơn giản và một áo thun trắng, mái tóc vàng nhạt của cô cột thành một búi lộn xộn.

Sunny chần chừ một giây, không biết nên nói gì.

"Thần Thánh..."

Nhưng mà vào lúc đó, một giọng nói khác ngắt lời cậu.

"Sunny!"

Cậu ngước lên, bây giờ mới phát hiện Kai, người mà đang lơ lửng trên vòng tròn kí tự, gần nóc nhà cao của căn phòng. Chàng cung thủ đang bay xuống, và với tốc độ đáng kể nữa.

'Ôi, không...'

Trước khi Sunny có thể phản ứng, cậu đã bị ôm một lần nữa.

"Thần thánh, Sunny! Cậu khiến bọn mình ai cũng lo lắng cả!"

Cậu nhẹ nhàng rút ra khỏi cái ôm của Kai và đáp lại nụ cười chói lòa của bạn mình với một nụ cười tái nhợt của bản thân.

"A... xin lỗi. Tôi chắc là một người đáng lo ha. Nhưng mà tôi chỉ chết có một lần trong vài tháng qua mà thôi, nên không việc gì phải lo lắng cả..."

Rồi, Sunny nhìn qua người cung thủ giật mình, nhìn chằm chằm vào viên pha lê rực rỡ, và hít một hơi sâu.

"Có ai muốn giải thích tôi biết chuyện gì đang xảy ra hay không?"

Cassie đứng dậy, thở dài, xoa xoa đầu gối. Rồi, cô mỉm cười mềm mại.

"Mình cũng mừng là cậu trở lại, Sunny."

Nói xong cô lùi lại vài bước và chỉ về phía sàn nhà.

"Nhìn đó đi."

Cậu cúi xuống, bây giờ mới chú ý đến vòng tròn kí tự khắc vào đá trắng. Dệt kí tự rộng lớn, phức tạp... và sở hữu một sự quen thuộc kì lạ. Sunny cau mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!