Chương 8: Một người thay đổi

Trên một hòn đảo xinh đẹp với những cây cổ thụ và những thảm cỏ xanh mướt, một bóng người đơn độc đột nhiên xuất hiện từ hư vô. Đó là một chàng trai với làn da thạch cao, mặc một bộ tunic đơn giản làm từ lụa đen thượng hạng. Cậu ta bất động vài giây, rồi đi đến mép hòn đảo và đứng yên ở đó, nhìn xuống bên dưới. Nếu không phải có gió chơi đùa với mái tóc đen của chàng trai, thì cậu ta đã trông như một bức tượng tuyệt mĩ.

Đảo Ngà đã thay đổi một chút trong vài tháng qua. Bản thân tháp chùa vĩ đại đương nhiên là vẫn như vậy, nhưng mà những tòa nhà hòa nhã mà những Người Giữ Lửa xây lên giờ trông giống một ngôi làng nhỏ, yên bình mà vô cùng hòa hợp với khung cảnh. Những cây cổ thụ trong khu rừng giờ đã ra trái trên những cành nhánh, mỗi quả trông chín mọng và ngon miệng.

Bộ xương trắng của con rồng cổ đại vẫn tắm trong ánh nắng, và một con thuyền duyên dáng vẫn đung đưa trên bề mặt hồ nước trong veo, tĩnh lặng.

Nhưng mà có một thay đổi lớn mà khiến Sunny rất giật mình, kéo cậu ra khỏi tâm trạng mơ màng của mình.

'Cái quái gì...'

Nhìn xuống dưới, cậu không nhìn thấy vực thẳm hắc ám quen thuộc của Bầu Trời Bên Dưới. Thay vì vậy, cậu nhìn thấy một bức tranh đá khảm từ những hòn đảo bay, toàn bộ liên kết bởi những sợi xích khổng lồ, chậm rãi lơ lửng qua.

Đảo Ngà đang di chuyển.

Mặc dù chuyển động là rất chậm, nó đã rời khỏi không gian trống rỗng của Xé Rách, và giờ đang trôi dạt trong những tầng may về phía biên giới phía nam của Đảo Xiềng Xích.

Sunny chớp mắt vài lần.

'Từ lúc nào mà thứ này có thể nhúc nhích?'

Cậu lưỡng lự một lúc, quan sát khung cảnh bên dưới, rồi đi dọc theo mép của Đảo Ngà.

Có vẻ như nhiều thứ đã thay đổi trong lúc cậu ở Nam Cực.

Không lâu sau đó, Sunny đến cạnh hồ nước trong veo, lấp lánh phản chiếu ánh sáng mặt trời. Có một hàng ghế đá ở gần bờ hồ, và một bóng người quen thuộc đang ngồi trên đó với một cần câu trong tay.

Cao, quyến rũ, tràn trề sinh lực... Effie thư giãn trong ánh mặt trời và quan sát mặt hồ.

Sunny đi đến gần hơn và giữ im lặng một lúc. Cuối cùng, cậu lên tiếng:

"Thật sự có cá trong hồ này sao?"

Effie lười biếng nhún vai.

"Ai biết được? Đó là thứ tôi muốn tìm hiểu. Hi vọng là vậy! Tôi dạo gần đây hơi khoái ăn cá... và quái vật biển... sau khi bị kẹt trên một con thuyền cả tháng trời."

Rồi, cô đột nhiên đứng hình, và chậm chạp quay người lại.

Đôi mắt hạt dẻ của Effie vui vẻ sáng lên.

"Sunny?! Là cậu?!"

Cậu nhếch mép cười.

"Là ai khác được chứ... argh! Thần thánh! Thả tôi xuống, con nhỏ dã man ngu ngốc này!"

Nữ thợ săn ngay ập tức ôm chầm lấy cậu với lực nghiền nát, và khi cân nhắc đến chiều cao chênh lệch của họ, Sunny cảm giác chân mình rời khỏi mặt đất. Giọng nói cậu đầy sự phẫn nộ chính đáng:

"Tôi nói... thần thánh, cô có biết khiêm tốn là gì không vậy hả?! Thả tôi ra!"

Effie cười giòn giã và đặt cậu xuống... và cũng là việc tốt. Sunny suýt chút nữa đã dùng [Lông Vũ Sự Thật] để biến bản thân nặng như một tảng đá cẩm thạch to đùng. Cậu chỉ chần chừ vì việc đó có lẽ không hề hiệu quả với cô ta.

"Cậu đến từ lúc nào vậy?! Không, đợi đã... cậu ở nơi quái nào vậy?! Neph nói bọn tôi là cậu còn sống, nhưng tin tức từ Trung Nam Cực... ngố, cậu thật sự ổn chứ hả? Chuyện gì đã xảy ra?"

Sunny nhìn cô ta với ánh mắt từ bỏ, rồi lắc đầu.

"Ngay lúc này. Đông Nam Cực. Chắc vậy. Còn về chuyện đã xảy ra..."

Cậu thở dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!