Chương 4: Đông Nam Cực

Đông Nam Cực là lớn hơn Trung Nam Cực nhiều lần, cả về diện tích lẫn dân số. Địa hình của nó cũng đa dạng hơn nhiều, với những đồng bằng rộng lớn, những dãy núi dài, và vô số những hồ nước mà có từ tương đối nhỏ đến những cái mà to như biển cả.

Đâu đó ngoài kia, trong lạnh giá, hai mươi mốt thủ đô công hãm hiện đang chịu đựng đợt tấn công của đám Sinh Vật Ác Mộng. Mỗi cái có thể so sánh với Falcon Scott về kích thước, và có gần chín trăm triệu người được bảo vệ trong những bức tường của chúng.

Sunny đang nhìn về phía xa, cảm giác hơi khó chịu. Trước mặt cậu là một đồng bằng rộng lớn kéo dài đến tận đường chân trời, phủ đầy tuyết. Có những tảng đá khổng lồ rải rác như những tượng đài trang nghiêm từ quá khứ xa xưa, và bị cắt đứt bởi nhiều những hẻm núi sâu. Đây đó, những bầy Sinh Vật Ác Mộng tràn trên đồng bằng như những dòng sông hắc ám.

Sau nhiều tháng ở địa hình núi đồi của Trung Nam Cực, hơi kì lạ khi có thể nhìn xa đến vậy. Thể giới rộng lớn và được phủ trong ánh chạng vạng mờ nhạt, trông khá siêu thực. Sunny cảm giác... trơ trọi.

"Đúng là cảnh tượng ảm đạm."

Nó vẫn tốt hơn nhiều nơi hoang dã bị nhiễm độc của những lục địa khác. Cậu ít nhất có thể hô hấp thoải mái ở nơi này. Có ít hơn hẳn những vết sẹo để lại từ những trận chiến tranh ở Thời Đại Tăm Tối ở nơi này, mặc dù là vẫn có. Cậu có thể nhìn thấy những cỗ máy chiến tranh khổng lồ và những tàn tích của những thị trấn bị phá hủy ở phía xa, tất cả đều được phủ tuyết.

Thở dài, Sunny quay người. Đằng sau cậu là dốc dẫn đến bờ biển. Jet vừa mới leo lên đến nơi và ngừng lại gần cậu, th* d*c. Cô vẫn trông như một cái xác biết đi... nhưng ít nhất thì cô đã hô hấp trở lại. Chỉ riêng việc đó cũng khiến cô bớt rùng rợn hơn.

Kẻ Gặt Hồn giữ yên lặng vài giây, rồi yên lặng chửi thề.

"Vẫn còn Cổng gần chúng ta."

Quả thật, Kêu Gọi vẫn là quá mạnh để họ có thể thoát đến Cõi Mộng. Cô qua sát đồng bằng trước khi nhìn qua cậu.

"Cậu có thiết bị liên lạc dùng được?"

Sunny ngượng nghịu cựa quậy, rồi chỉ về phía Hoàng Hôn Thất Sủng.

"Đây là một bộ giáp Siêu Việt, cô biết đó. Nó có nhiều pháp thuật tuyệt vời. Nhưng buồn là... một thứ nó không có là túi. Tôi từng mang theo vài món đồ hữu ích trong một Ký Ức có không gian trữ vật, nhưng mà chúng đều đã bị hủy diệt bởi Trái Tim Hắc Ám. Nên, không. Tôi không có thiết bị liên lạc trên người."

Quả thật, Hòm Hám Của cơ bản là trống rỗng vào lúc này. Sunny đã dùng phần lớn những vật tư bên trong nó trong lúc đi đến Falcon Scott, và chút ít ỏi còn lại thì đã bị đám bọ hắc ám kia hủy diệt. Thứ duy nhất mà không bị phá hủy là cuộc chỉ kim cương từ Tháp Mun.

Jet thở dài.

"Đáng tiếc. Của tôi đông cứng rồi. Vậy là chúng ta thậm chí không thể liên lạc Chỉ Huy Quân Đội."

Sunny nhìn những bầy Sinh Vật Ác Mộng ở xa một lúc.

"Ừ thì, vậy chúng ta chỉ phải di chuyển vào sâu hơn trong đất liền đến khi tìm đến một nơi an toàn để sử dụng neo của mình."

Kẻ Gặt Hồn nhăn nhó... trông khá đáng sợ, với tình trạng hiện tại của cô. Cô ngập ngừng vài giây, rồi lắc đầu.

"Di chuyển sâu vào trong... sẽ không dễ. Nơi này là có tình trạng tốt hơn nhiều so với Trung Nam Cực, nhưng mà đó chỉ là ở bên trong những thủ đô công hãm. Ngoài nơi hoang dã như này, đám Sinh Vật Ác Mộng vẫn thống trị mà không bị cản trở. Cậu nên biết rõ hơn ai hết việc di chuyển ở môi trường như này là khó khăn đến mấy."

Sunny mỉm cười tăm tối.

"May mắn là, chúng ta không cần di chuyển ba ngàn cây số. Và không có thường dân khiến chúng ta chậm lại. Địa ngục à, thậm chí còn không có một biển giết người mà mỗi đêm lại nhấn chìm thế giới. Coi nào... đây sẽ như đi dạo mà thôi."

Cậu gọi, và một giây sau đó, một con hắc mã bước ra từ bóng tối. Ác Mộng khịt mũi, những ngọn lửa đỏ bất lành cháy trong mắt nó. Những móng guốc cứng cáp của con ngựa hơi lóe lên trong ánh sáng chạng vạng.

Sunny triệu hồi Yên Quá Đắt và đi đến đặt nó lên lưng Ác Mộng. Trong lúc cậu làm vậy, Jet nhìn cậu với đôi mắt vô hồn.

Sau một lúc, cô đột nhiên nói:

"Nhân tiện. Tôi chưa từng hỏi... nhưng mà làm thế quái nào cậu trở thành Tạp Chủng? Không hợp lý chút nào cả!"

Cô ngừng lại, rồi lắc đầu.

"Thật ra... Thôi khỏi đi. Nghĩ lại thì, quá hợp lý. Chúng ta thậm chí còn gặp nhau một lần, khi có Cổng mở ra ở NQSC...à. Tôi thấy hơi xấu hổ rồi đó..."

Sunny ho khan.

"Tôi chỉ muốn yên bình rèn luyện ở trong Mộng Cảnh. Ai biết được người ta sẽ ồn ào đến vậy về việc tôi học hỏi vài phong cách chiến đấu? Cả vụ việc đã mất kiểm soát nhanh thật sự. Ugh... tin hay không, tôi thật ra đã muốn dùng danh tính Tạp Chủng để tránh ánh mắt người ta. Kế hoạch đó...ờ, nó thất bại thảm họa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!