Chương 33: (Vô Đề)

APC hơi chật chội, nhưng mà bốn Bậc Thầy đã có thể khiến bản thân thoải mái. Họ đang ngồi trên những thùng đạn đã rỗng, thưởng thức vài món ăn vặt mà Kai đang đưa ra. Bầu không khí bên trong phương tiện bọc giáp là thả lỏng đến ngạc nhiên, và đội Thức Tỉnh dưới chỉ huy của cung thủ cũng đang tôn trọng cho họ chút không gian.

Effie đang nói chuyện.

"... đợi đã, đợi đã, đợi chút đã. Gì cơ? Đó đúng là buồn cười mà!"

Cuộc đối thoại tự nhiên chuyển sang hướng kì lạ, dẫn đến việc Kai chia sẻ những chi tiết về lúc hắn và Sunny gặp nhau lần đầu. Lúc đó, một người đã bị giam trong một cái giếng sâu, người còn lại thì đã hơi điên dại sau khi sống một mình ở Thành Phố Hắc Ám.

Nữ thợ săn đã biết về những điểm cơ bản, nhưng mà đây là lần đầu tiên cô nghe kể lại toàn bộ câu chuyện đó. Cô ta không ngừng cười được.

"Tôi có thể tưởng tượng ra mà..."

Effie chùi mắt, rồi liếc nhìn Effie và tò mò hỏi:

"Còn chị, Đại tá? Làm sao chị lại trở thành tiên đỡ đầu cho Sunny?"

Kẻ Gặt Hồn mỉm cười, tựa ra sau với một lon nước giải khát trong tay.

"... Tiên đỡ đầu là gì? Là một loại Sinh Vật Ác Mộng?"

Effie nhìn cô ta chăm chú vài giây, rồi lắc đầu chán chường.

"Tiên đỡ đầu là gì... chết tiệt. Hai người đúng là từ cùng một lò mà..."

Jet bật cười.

"Chắc là không phải hả. Ừ thì, cũng không có nhiều chuyện gì để kể. Tôi được giao nhiệm vụ trông chừng một Kẻ Khát Khao, và Kẻ Khát Khao đó đã là Sunny. Rất hiếm khi có những đứa trẻ từ ngoại ô như chúng tôi sống sót qua Ác Mộng Đầu Tiên, nên tôi duy trì liên lạc."

Sunny thở phào nhẹ nhõm khi cậu nhận ra Jet sẽ không miêu tả khoảnh khắc chính xác mà cậu đã tỉnh lại... và việc xảy ra ngay sau đó. Không cần gì phải cho thêm Effie đạn dược! Nếu Jet nói lộ ra, cậu sẽ không bao giờ được cô ta để yên cho cả...

Cậu mở miệng định thay đổi chủ đề, nhưng mà vào đúng lúc đó, một thông báo khẩn cấp vang lên trong APC. Sunny không hề thích âm thanh đó chút nào cả. Ngước lên nhìn màn hình liên lạc, cậu cau mày. Gần như cùng lúc, thiết bị liên lạc của cậu rung lên, cũng nhận được một tin nhắn.

Trong lúc Kai đứng dậy để đi đến máy tính, ba người còn lại kiểm tra thiết bị liên lạc của mình. Tin nhắn mà Sunny và Jet nhận được có lẽ hơi khác, vì SRU có được nhiều thông tin hơn... nhưng mà cơ bản là như nhau.

"Chết tiệt thật."

Sunny liếc sang hai người bạn mình, nhìn thấy biểu hiện buồn rầu trên mặt họ. Chuỗi Ác Mộng... vừa mới vào một đợt leo thang nhanh chóng nữa. Hàng chục Cổng vừa mở ra trên khắp Đông Nam Cực cùng lúc, và những tín hiệu ban đầu cho thấy đa số, nếu không phải toàn bộ, là ở Cấp Ba.

Tệ hơn nữa, đã được xác nhận là có vài Titan đã xuất hiện, sẵn sàng phá hoại khắp trên lục địa này. Mặc dù ba vị Thánh đã giết vài sinh vật như vậy trong vài tháng qua, tình hình vẫn tương tự đến ghê rợn với việc đã xảy ra ở Trung Nam Cực. Liệu toàn bộ Quân Đội Sơ Tán có thể lo liệu khủng hoảng đột ngột này? Sunny không chắc.

Cơ hội của họ là cao hơn nhiều so với quân đội ở Trung Nam Cực, nhưng dù vậy... tình hình vừa chuyển từ xấu sang tồi tệ.

Jet thở dài.

"Lại thêm Titan hử... không biết có con nào là Đồi Bại không."

Effie tiếp tục ăn những thức ăn vặt của mình, có vẻ không hề bận tâm với tin tức nghiêm trọng này. Cô chỉ nhún vai.

"Chúng ta sẽ sớm biết mà thôi. Bây giờ lo lắng cũng đâu được gì, phải không hả?"

Kẻ Gặt Hồn nhếch mép cười.

"Đúng là vậy. Ừ thì... trừ khi một trong số những Titan đó tình cờ xuất hiện ngay giữa chúng ta và thủ đô công hãm."

Nữ thợ săn đột nhiên ngừng nhai, đây là một hành vi rất kì lạ đối với cô, và yên lặng lườm Jet.

"Đại tá Jet... chị thật sự phải nói câu đó ra miệng hả?"

Vào lúc đó, Kai quay trở lại từ màn hình máy tính với vẻ mặt lo âu. Hắn nhìn họ vài giây, rồi thở dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!