Một con hắc mã đang phi nước đại qua vùng cát trắng bao la.
Trên lưng nó, mệt mỏi dựa trên yên, có một cô gái trẻ xinh đẹp trong bộ quần áo màu đen. Con ngựa và kỵ sĩ như một làn sóng hắc ám mà đang hấp thụ lấy ánh mặt trời rực rỡ, và chỉ có mái tóc bạc ấn tượng của cô gái là phản chiếu lại ánh sáng trong lúc nhảy múa trong gió.
Nephis đang theo sau một cái bóng mà đang lướt thật nhanh ở trên cát trước mặt mình, dẫn hai người họ trở lại vị trí của nhóm.
Lên một đỉnh đồi cao, cô nhìn thấy một cảnh tượng như ra từ cơn ác mộng. Cát trắng hoàn mĩ đã bị máu nhuộm đỏ, và những cái xác ghê gớm nằm la liệt khắp nơi, bị xé rách và có những vết thương ghê gớm.
Biểu hiện cô trở nên nghiêm trọng.
Cùng lúc, ở bên dưới, Sunny hơi quay đầu và liếc nhìn về phía kỵ sĩ hắc ám, tương phản rõ ràng trên nền trời lam ở trên đỉnh đồi cát. Vuốt mồ hôi khỏi trán, cậu mệt mỏi thở dài và tựa vào một cái chi đầy vảy của một cái xác, ẩn nấp trong cái bóng của nó.
'Cô ta trở lại rồi.'
Nephis đã sống sót nhiệm vụ của cô... những người còn lại cũng đã sống sót, mặc dù chỉ là vừa đủ. Bầy Sinh Vật Ác Mộng này là quá khó để ngay cả Ngài Gilead có thể xử lý
- vị Thánh đã giải quyết con đầu đàn, một Quái Thú Vĩ Đại, và những người còn lại đã phải đối mặt với bầy sinh vật Đồi Bại.
Bây giờ, Hiệp Sĩ Mùa Hè đã bị thương nghiêm trọng, và họ cũng tàn tạ và kiệt sức tương tự vậy. Trong bất cứ trường hợp nào khác, một Người Siêu Việt đánh bại một Sinh Vật Ác Mộng Vĩ Đại sẽ là một kì công huyền thoại xứng đáng một sự ăn mừng vẻ vang, nhưng vào lúc này, họ chỉ mệt mỏi và sợ hãi.
Đây là sinh vật Vĩ Đại đầu tiên
- trừ Skinwalker
- mà họ đã gặp phải trong Sa Mạc Ác Mộng, nhưng mà nó có phải thứ cuối cùng? Chắc chắn là không.
Họ thậm chí còn chưa đến vùng bên trong của nơi nguyền rủa này, và tình hình đã vô vọng như vậy rồi.
Ác Mộng chạy xuống từ đồi cát, và những thành viên trong nhóm người bò ra khỏi những nơi bóng râm bên dưới những cái xác to đùng để gặp Nephis.
Cô nhảy khỏi yên ngựa và nhìn Morgan với biểu hiện bình tĩnh. Công chúa của Valor nhướng mày.
"Sao rồi?"
Nephis im lặng một giây.
"Tôi đã dụ con Titan đó về phía vật chứa của Skinwalker. Chúng chiến đấu, nhưng mà sau đó có thêm vật chứa đến. Con Titan bây giờ chắc đã chết rồi... vẫn còn một biển cát lún giữa chúng ta và đám đuổi theo kia, với thứ sống bên dưới đó, nhưng mà nó sẽ không trì hoãn chúng quá lâu. Chúng ta có tối đa là vài giờ."
Morgan thở dài nặng nề.
"Chết tiệt. Đó là một canh bạc vô vọng, nhưng mà tôi thật sự đã hi vọng có thể đạt được nhiều hơn."
Cô nhăn nhó, rồi quay đầu sang phía tây và nhìn chăm chú bóng dáng xa xăm của kim tự tháp đen với biểu hiện nghiệt ngã.
Đến hiện tại, mọi người biết rằng nỗ lực tuyệt vọng để đến được Lăng Mộ Ariel, hay tối thiểu là đến gần, là vô dụng. Có lẽ ngay cả Morgan cũng biết, kể cả nếu cô không chịu chấp nhận việc đó.
Sunny khá chắc là cô ta không cố chinh phục kim tự tháp đen vì lợi ích của họ, nhưng dù vậy, cậu suýt cảm động. Những người còn lại thì cơ bản là đã đầu hàng... chỉ có Morgan là tiếp tục cứng đầu bám víu vào mục tiêu bất khả thi đó.
Ngài Gilead lắc đầu.
"Tiểu Thư Morgan... ngày thứ tư rồi. Ta đã hứa sẽ cho cô thời gian, nhưng mà chúng ta không có tiến triển gì cả. Cô cần chấp nhận thực tế."
Công chúa im lặng một lúc, rồi nhăn mặt.
"Hoàng hôn. Chúng ta sẽ đẩy về trước đến khi mặt trời lặn. Nếu không có gì thay đổi đến lúc đó, tôi sẽ theo ông trở lại Nam Cực."
Hiệp Sĩ Mùa Hè nhìn đi, rồi gật đầu.
Họ có lẽ có thể sống sót đến hoàng hôn... dù sao đi nữa, vẫn còn vấn đề tìm kiếm một vị trí thích hợp để di chuyển giữa hai thế giới. Vị Thánh điển trai nhìn sang Cassie.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!