Chương 166: Đề nghị hấp dẫn

Không lâu sau đó, nhóm người rời khỏi tàn tích và lại lần nữa tiến vào sa mạc.

Tốc độ của họ nhanh hơn hẳn hôm qua

- không chỉ vì những thành viên yếu hơn của nhóm đã có cơ hội nghỉ ngơi, mà còn vì những vết thương của họ đã được chữa trị bởi Nephis.

Nephis... trông không quá tốt. Về mặt thể chất, cô hoàn toàn khỏe mạnh, và bất cứ ai không biết rõ cô như là Sunny sẽ cho rằng mọi thứ là ổn. Nhưng mà cậu có thể cảm giác được cô đang kiệt sức và đau đớn đến như nào. Neph đã chưa khôi phục từ việc dùng Phân Loại để tiêu diệt vật chứa của Hộ Vệ Cổng...

Cậu đang lo lắng rằng có lẽ, cô sẽ không bao giờ có thể.

Dù vậy, Nephis đã nhất quyết chữa trị vết thương cho mọi người. Thậm chí của cả Seishan

- chỉ có vết thương của Bậc Thầy Muông Thú, thứ mà được gây ra bởi Lưỡi Kiếm Thì Thầm, là ngoài khả năng chữa trị da thịt của cô. Vết cắt xấu xí trên gương mặt xinh đẹp đến gian trá của nữ phù thủy mê hoặc sẽ tiếp tục rướm máu.

Có chút logic cho việc hỗ trợ kẻ địch của Gia Tộc Valor. Miễn sao họ còn ở trong sa mạc, thì họ ở cùng phe

- không ai biết khi nào Hộ Vệ Cổng sẽ lại tấn công, hay là thứ sinh vật quái quỷ gì đang chờ đợi họ trong Sa Mạc Ác Mộng bao la này. Nên, sức mạnh của nhóm càng cao, thì cơ hội sống sót của Neph là càng cao.

Đó là nguyên nhân Sunny không ngăn cô ta chữa trị vết thương của bản thân cậu. Thường thì, cậu cực kì miễn cưỡng với việc để Nephis tra tấn bản thân vì cậu... nhưng bây giờ, cả hai người họ đang ở trong nguy hiểm ghê gớm. Cậu phải ở trong trạng thái tốt nhất có thể để đảm bảo hai người họ có thể sống sót rời khỏi Cõi Mộng.

Nhóm người đi trên cát trắng của sa mạc nguyền rủa như những linh hồn lạc lối lang thang trong một địa ngục thiêu đốt rộng lớn.

Sa Mạc Ác Mộng đầy những nguy hiểm mà ngay cả hai vị Thánh cũng thấy khó khăn, nếu không phải bất khả thi, để sống sót. Hơn thế nữa, cơ hội của họ để tìm đến một vị trí mà lực kéo của những Hạt Giống đủ yếu để thoát khỏi là thấp, ít nhất là trong thời gian ngắn..... Hoặc là đã như vậy, nếu không phải vì một lợi thế độc đáo mà nhóm người sở hữu.

Lợi thế đó đương nhiên chính là Cassie. Nữ tiên tri mù từ lâu đã chứng minh bản thân là không thể thay thế trong Cõi Mộng. Bây giờ đã là một Bậc Thầy, trực giác siêu nhiên của cô đã chỉ càng mạnh mẽ hơn nữa.

Được Cassie dẫn đường, họ đã có thể tránh né những mối nguy hiểm đáng sợ nhất và đi sâu hơn vào sa mạc mà không mất một thành viên nào cho sự kinh dị của nó. Đương nhiên, biển cát nguyền rủa này là quá ghê gớm để có thể khiến hành trình của họ là dễ dàng.

Vẫn có những mối đe dọa, những hố lún, và những sinh vật kinh tởm đa dạng mà họ phải tránh né, vượt qua, và chiến đấu. Nhưng mà với Hiệp Sĩ Mùa Hè và Bậc Thầy Muông Thú bảo vệ những Người Thăng Hoa, không có thứ gì trong số đó đã có thể lấy mạng họ.

Và, đến khi mắt trời bắt đầu lặn về phía đường chân trời, họ cuối cùng bắt gặp thứ mà họ đã hi vọng tìm được... ít nhất là vài người trong số họ đã hi vọng.

Đống đổ nát trước mặt họ là không quá to, và trông như một ngọn nến đã dùng hết. Nó thấp và biến dạng, như thể ngọn lửa mãnh liệt nào đó đã từng tan chảy những thứ đá đen thành đống chất lỏng nóng rực, rồi nguội lại và đông thành hình dạng hỗn loạn này.

Một đống cát bao la quanh tàn tích đã biến thành một biển thủy tinh màu đen không đồng đều.

Nhưng mà đó là không quan trọng. Thứ quan trọng là kiến trúc biến dạng này đủ xa những Hạt Giống xung quanh để cho cho phép hai vị Thánh có thể rời khỏi Cõi Mộng bên trong nó.

Nhóm người đi vào tàn tích, bước qua thủy tinh đen bóng kia. Bên trong, sàn nhà cũng như vậy

- mọi thứ kể về một câu chuyện ngọn lửa dữ dội đã từng cháy lên trong kiến trúc này, biến nó thành một bộ vỏ bị thiêu rụi.

Bước lên thủy tinh đen rạn nứt, Bậc Thầy Muông Thú hít một hơi sâu, rồi nhìn về phía họ.

"Ừ thì. Không việc gì phải kéo dài... Seishan và ta sẽ rời khỏi. Rất vui vì được biết mọi người! Mặc dù phải nói, ta có thể mang thêm một người với mình

- những người mà đã chiến đấu chống lại đại gia tộc Song, ta hi vọng các người không ngại nếu ta không thể đưa ra lời mời đó. Ồ, trừ cậu, em trai bé nhỏ. Cô, Nuôi Dưỡng Bởi Sói, và Nightingale. Ta có thể giúp một người thoát khỏi hiểm cảnh phiền phức này."

Cô ta mỉm cười xán lạn, cho họ một ánh mắt từ tốn.

Lời nhắn nhủ trong đề nghị đó là rõ ràng

- mấy người sẽ nợ ta.

Hoặc thậm chí có lẽ là... ta sẽ sở hữu các người.

Một sự yên lặng căng thẳng lắng xuống trong căn phòng làm từ thủy tinh đen.

Đến cuối cùng, Effie là người phá vỡ sự yên lặng đó:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!