7
- Ý thức chuyên nghiệp
Khó để không bị sự hiện diện lạnh lẽo của Bậc Thầy Jet cuốn theo. Nhưng mà, Sunny không dễ bị lung lạc. Cậu giữ ánh mắt của cô vài giây, rồi nhìn đi.
Biểu hiện trở nên ảm đạm.
"... Cô đã dùng rất nhiều thời gian để thuyết phục tôi rằng mất đi Nam Cực sẽ không gây ra tổn thấy không thể vãn hồi cho nhân loại, và đa số người mà đi đến đó là sẽ chết. Và bây giờ, cô đột nhiên lại muốn tôi đi cùng? Tại sao tôi lại đi chứ?"
Chắc rồi, chiến đấu một trận chiến tranh cao quý và huy hoàng chống lại Sinh Vật Ác Mộng nghe có vẻ kích động. Nhưng Sunny không còn là một thằng nhóc thiếu kinh nghiệm nữa. Cậu biết quá rõ cái giá của sự huy hoàng. Với cậu, tổn thất trong chiến tranh không phải là khái niệm trừu tượng, mà là một hiện thực nghiệt ngã và rất quen thuộc.
Cậu không đủ ngạo mạn và ngu ngốc để xem bản thân là miễn dịch với tử thần.
Bậc Thầy Jet nghiêng ra sau.
"Cậu không muốn bảo vệ đồng bào nhân loại của mình?"
Sunny nhún vai.
"Đừng hiểu sai... tôi thật sự muốn toàn bộ những người ở Nam Cực có thể sống sót. Nhưng mà, không ai trong số họ đã giúp gì tôi khi tôi chết đói ở ngoại ô. Không ai trong số họ ở đó khi tôi chìm trong máu của mình ở Bờ Biển Bị Lãng Quên. Chính phủ cũng chả làm cứt gì để giúp đỡ tôi cả."
Cậu cau mày, rồi nói thêm:
"Thật ra thì, có thể cãi rằng chính phủ không chỉ hoàn toàn ruồng bỏ tôi, mà thậm chí còn làm mọi thứ trong khả năng của họ để đảm bảo tôi nhanh chóng chết đi sau khi bị lợi dụng để mang ra lợi ích nhỏ nhoi nhất. Như bố mẹ tôi vậy. Nhưng mà, bất chấp những thứ đó, tôi đã sống sót và đã có thể xây dựng cho mình một cuộc sống không tồi. Và bây giờ khi tôi cuối cùng mới có được gì đó tốt trong đời... cô muốn tôi ném đi toàn bộ thứ đó và đi mạo hiểm tính mạng để có lẽ cứu một đám người xa lạ?"
Bậc Thầy Jet thở dài.
"Tôi hiểu. Tin tôi đi, tôi hiểu. Nhưng mà..."
Sunny nhướng mày:
"Nhưng mà gì? Tôi tin rằng cô hiểu. Dù sao thì cô cũng đến từ ngoại ô như tôi. Có lẽ cuộc đời cô ở đó không tệ như của tôi, nhưng mà chắc cũng không quá khác. Nên tại sao cô lại đi đến Nam Cực?"
Cô lưỡng lự vài giây, rồi nhìn đi hướng khác.
"Tôi đoán là khó để giải thích ha. Danh dự, nghĩa vụ, hi sinh... cậu nói đúng, những từ ngữ đó không có quá nhiều ý nghĩa gì với tôi cả. Làm việc cho chính phủ chỉ là một cách để sống. Nhưng mà... tôi đúng là làm việc cho chính phủ. Và tôi có niềm tự hào với công việc của mình."
Kẻ Gặt Hồn quan sát những người ở trong căng tin với đôi mắt xanh dương băng giá, rồi liếc sang Sunny.
"Tôi có lẽ không có quá nhiều sự trìu mến với nhân loại, nhưng mà duy trì sự thăng bằng dễ vỡ mà cho phép nó tồn tại là thứ mà tôi đã chọn làm trách nhiệm của mình. Lĩnh vực của mình. Nên, nhìn Nam Cực chìm trong máu lửa từ bên ngoài sẽ đi ngược lại ý thức chuyên nghiệp của tôi."
Sunny yên lặng một lúc, rồi suy nghĩ về thứ cô vừa nói. Cậu có cảm giác rằng, theo một cách, Bậc Thầy Jet rất giống cậu. Quá cứng đầu để bỏ cuộc, không chịu để thế giới vừa ý... nhưng mà, giữa họ lại có một sự khác biệt lớn. Sunny nhắm toàn bộ sự thù hằn và phẫn hận đó vào việc sống sót và chỉ nâng lên bản thân, cô đã chọn một thứ vĩ đại hơn làm mục tiêu của mình.
Thay vì đi đường một mình, Kẻ Gặt Hồn đã quyết định cột bản thân vào một tập thể lớn hơn nhiều.
Liệu có đáng? Cậu không biết chắc, nhưng cảm thấy là không. Người như cậu và cô xứng được ích kỷ. Thế giới này chưa từng đối xử tốt với cậu, vậy nên, họ không có trách nhiệm phải đền đáp gì cả. Chết vì người mà mình không quan tâm là sự ngu ngốc hoàn toàn.
Cậu nhìn cô và âm u nói:
"Nhưng tôi không có cùng nghề nghiệp như cô."
Bậc Thầy Jet mỉm cười.
"Đúng. Nhưng mà, tôi chưa nói xong. Đạo đức làm việc chỉ là một phần nguyên nhân tôi sẽ đi đến Nam Cực. Thứ còn lại là... tương lai."
Sunny nhướng mày.
"Tương lai?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!