Chương 6: (Vô Đề)

6

- Đi thuyền

Bậc Thầy Jet quan sát bản đồ vài giây, rồi rê ngón tay lên một đường vượt qua biển mà nằm giữa bốn lục địa. Rồi, cô đột nhiên hỏi:

"Cậu có biết nhiều về việc đi lại trên biển không, Sunny?"

Cậu chậm chạp lắc đầu.

"Chắc là bằng một người bình thường thôi."

Cô mỉm cười.

"Dễ hiểu. Nói thật, đi thuyền trên đại dương là một việc không hề dễ dàng. Nếu dễ, thì chúng ta đã có thể sử dụng Thái Bình Dương hay Đại Tây Dương để vận chuyển thức ăn từ Nam Mĩ. Nhưng mà đi trên hai nơi đó là tự sát, ở hiện tại."

Kẻ Gặt Hồn nghiêng ra sau và uống một ngụm cà phê.

"Đa phần hành tinh bị bao phủ bởi nước, và đa phần nước đó là đầy rẫy những Sinh Vật Ác Mộng đáng sợ. Đó là vì đa số Cổng mở ra ở dưới nước. Và vì chúng ta có rất ít biện pháp chiến đấu với chúng dưới biển

- và rất ít nguyên nhân để làm vậy

- chúng ta để yên cho những Cổng đó. Nhân loại có thể giữ được bốn và một nửa lục địa, nhưng chúng ta đã đầu hàng toàn bộ đại dương của Trái Đất cho kẻ địch."

Cô thở dài, rồi buồn bã lắc đầu.

"Dù vậy, không có nền văn minh nào có thể tồn tại mà không có vận tải hiệu quả, và những hàng hóa chở trên nước là thứ có từ thời đầu của vận tải. Nên, chúng ta đã duy trì sự hiện diện trên Ấn Độ Dương. Nhưng mà di chuyển trên nó là không dễ, vì có những thứ kinh dị không nói nổi và không đếm nổi sống ở đáy sâu."

Sunny chần chừ một giây, rồi hỏi với chút tò mò:

"Vậy chẳng phải sẽ dễ hơn nếu vận chuyển những thứ đó thông qua không gian?"

Kẻ Gặt Hồn nhăn nhó.

"Nó không hiệu quả về mặt giá cả. Vào không gian cần đầu tư tài nguyên đáng kể, đặc biệt là với hàng hóa nặng, và tài nguyên là thứ mà chúng ta thiếu trầm trọng. Hơn nữa... không gian cũng có đầy những sự nguy hiểm của nó."

Sunny nhướng mày.

"Nguy hiểm gì?"

Cô chỉ nhún vai.

"Đó... là trên mức lương của tôi. Nên tôi không biết. Chỉ cần biết là việc đơn giản duy trì rải rác những vệ tinh mà hỗ trợ mạng lưới và Thang Obel đã là một thách thức ghê gớm. Cho dù thích hay không, thì nước là con đường duy nhất."

Cậu cau mày.

"Vậy làm sao chúng ta có thể dùng đường biển nếu nó nguy hiểm đến vậy?"

Bậc Thầy Jet mỉm cười.

"À, thì. Câu trả lời khá là đơn giản... Nhà Đêm."

Sunny chớp mắt vài lần.

"Đại Gia Tộc?"

Cô gật đầu.

"Những đại diện của Nhà Đêm cực kì xuất sắc trong việc dẫn đường cho những con thuyền qua vùng nước dữ. Họ không được gọi là Người Đi Đêm chỉ để vinh danh người thành lập gia tộc. Di chuyển qua đại dương, những đoàn thuyền mà bao gồm những con thuyền bọc giáp nặng nề thuê sự phục vụ của những hoa tiêu Người Đi Đêm..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!