Chương 5: (Vô Đề)

5

- Thang Obel

Thái độ vô tư của Bậc Thầy Jet là hoàn toàn tương phản với trọng lượng của lời nói của cô. Sunny đứng hình vài giây, rồi chậm chạp đặt ly cà phê xuống bàn. Khi lên tiếng, giọng nói của câu nghe hơi khàn:

"Gì cơ?"

Cô thở dài, rồi nhìn quanh căng tin. Nó hơi khó tin, thảo luận một thứ mà liên quan đến tính mạng của cả trăm triệu người ở nơi an toàn và yên bình này.

Vài giáo viên đang thoải mái dùng bữa, và có vài nhân viên đang làm việc của họ. Không ai trong đó biết về thảm họa đang đến gần. Sự tương phản này cũng khiến cậu rùng mình.

Kẻ Gặt Hồn thì có vẻ không bận tâm.

"Tôi đã từng nói với cậu về Thang Obel phải không? Nó là một hệ thống công nghệ ma pháp rất phức tạp mà chính phủ dùng để dự đoán sự xuất hiện của Cổng trên thế giới. Ừ thì... tôi đã không hoàn toàn thật thà khi nói rằng một chút bảo trì và hiệu chỉnh là đủ để khắc phục mọi vấn đề mà nó đang có gần đây. Sự thật là, vấn đề mà chúng ta có với những thông tin nó đưa ra là không hề nhỏ nhặt như tôi đã nói.

Chúng chỉ là một dấu hiệu của vấn đề lớn hơn nhiều."

Mắt Sunny khẽ mở to.

"Kurt... Đao Bóng Tối Kurt. Hắn đã nói gì đó về Thang Obel. Đó là nguyên nhân hắn từ bỏ và trở nên điên rồ... ít nhất là một trong những nguyên nhân."

Bậc Thầy Jet gật đầu, một biểu hiện căm ghét nhàn nhạt hiện lên mặt cô.

"Đúng. Nhưng mà, Kurt đã bị tan vỡ và yếu ớt. Hắn ta thật sự đã làm quá vấn đề."

Khóe miệng Sunny giật giật.

"Tôi sẽ không gọi việc mất cả một lục địa là việc nhỏ."

Cô nhún vai.

"Tôi cũng sẽ không. Nhưng mà nó cũng không phải là tận thế."

Kẻ Gặt Hồn bình tĩnh uống một ngụm cà phê.

"Lúc chúng ta mất Bắc Mĩ, một thứ tương tự đã xảy ra. Thang Obel như bị mất điều chỉnh, khiến phạm vi phát hiện trở nên kém đáng tin cậy. Đến cuối cùng, một Cổng Cấp Năm xuất hiện, và sau đó, mọi thứ trở lại bình thường. Nhưng mà vài năm trước, chính phủ đã phát hiện những sự bất thường lại xuất hiện trong những kết quả của hệ thống. Sau khi tìm hiểu những sự bất thường đó một thời gian, chúng ta đã đi đến kết luận có gì đó to lớn lại sắp sửa xảy ra."

Cô trề môi.

"Lần này, sẽ khác. Thay vì một Cổng khổng lồ, sẽ có một... một chuỗi phản ứng, đại loại là vậy. Hàng trăm những Cổng nhỏ hơn sẽ mở ra khá liên tiếp, cho phép vô số Sinh Vật Ác Mộng xâm lấn thế giới thực. Và mọi thứ sẽ xảy ra..."

Một giây yên lặng căng thẳng trôi qua trước khi cô nói hết câu:

"... ở Nam Cực."

Sunny cảm thấy miệng khô khan.

"Nhưng cô... cô vừa nói Nam Cực là lục địa đông dân thứ hai của Trái Đất."

Bậc Thầy Jet gật đầu.

"Đúng. Có khoảng 900 triệu người sống ở đó."

Cậu bất động một lúc, rồi nhìn đi.

"... Cô cũng nói là cơ sở hạ tầng toàn cầu chia cách từng ngăn là yếu ớt trước thảm họa bao trùm. Và Nam Cực là một trọng điểm hậu cần giữa bốn lục địa và Nam Mĩ, nơi mà đa số thức ăn của chúng ta được sản xuất."

Kẻ Gặt Hồn mỉm cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!