Chương 49: (Vô Đề)

49

- Chuột ngoại ô

Họ đứng yên lặng dưới cây trong một lúc. Rốt cuộc, Nephis nhìn cậu và nói bằng phẳng:

"Cậu đã làm tốt."

Sunny liếc nhìn cô với nụ cười tái nhợt, rồi gật đầu.

"Chắc là vậy nhỉ? Mẹ tôi chắc sẽ rất vui vẻ. Nếu bà ấy còn sống. Tôi khỏe mạnh, no đủ, và có một căn nhà ở nơi tốt của thành phố. Tôi thậm chí còn tìm đến... một người đệ tử. Những việc này có lẽ nghe không nhiều với người như cô, nhưng với bà ấy, thì những thứ đó như là giấc mơ vậy."

Cậu quay sang thân cây và nói thêm sau một chút:

"Tôi không thật sự nhớ bố tôi quá rõ, vì tôi còn quá nhỏ lúc ông ấy qua đời. Nhưng mẹ tôi, tôi nhớ bà ấy rõ ràng. Bà ấy... như là một ánh mặt trời. Nhưng việc kì lạ nhất là khi tôi còn bé, mẹ là cả thế giới với tôi. Tôi đã cho rằng mẹ biết mọi thứ, có thể làm mọi thứ. Nhưng bây giờ, tôi nhận ra rằng mẹ tôi lúc đó chỉ hơi lớn hơn chúng ta bây giờ. Bà ấy cũng chỉ là một đứa trẻ."

Nephis nhìn cậu và nói:

"Chúng ta không còn là trẻ con nữa."

Sunny nghiêng đầu, rồi nhún vai.

"Đó là sự thật. Chúng ta là người lớn, thật sự là một ý nghĩ kì lạ. Tôi không thật sự cảm thấy quá khác so với trước kia, ít nhất là không phải về mặt tự tin và biết bản thân đang làm cái quái gì."

Ngôi Sao Thay Đổi thở dài, rồi khẽ lắc đầu.

"Đó là vì cậu đã là người trưởng thành từ một lúc lâu rồi. Người như chúng ta phải trưởng thành sớm."

Sunny suy nghĩ một chút.

"Tôi không biết. Tôi có nghi ngờ rắng khi nhìn lại bản thân sau một thập kỷ, tôi sẽ cảm thấy không vui vì tôi lúc này là ngu ngốc đến mấy."

Nephis mỉm cười bằng khóe miệng.

"... Đó không có liên quan gì đến trưởng thành cả."

Cậu liếc cô và khịt mũi.

"Đây là lúc cô đáng lẽ nên nói tôi không phải ngu ngốc, biết không hả."

Cô nhìn cậu chăm chú với vẻ mặt cứng đơ của mình, và nói bằng giọng điệu bình thường:

"Tôi biết."

Sunny không nhịn được bật cười.

"Dù sao thì. Tôi không thật sự hiểu tại sao tôi muốn đến đây. Tôi đoán là tôi đã trông chờ cảm thấy gì đó... và tôi có. Chỉ là tôi không biết tôi nghĩ tôi sẽ cảm thấy gì."

Nephis lưỡng lự vài giây. Cuối cùng, cô nói với chút chần chừ trong giọng nói:

"Liệu cậu có lẽ muốn nói gì đó với mẹ cậu?"

Sunny hơi ngập ngừng, rồi lắc đầu.

"Có ý nghĩa gì chứ? Bà ấy đã chết, và người chết không thể nghe thấy gì. Họ đơn giản là đã đi mất. Họ chỉ tồn tại trong kí ức trong quá khứ. Tôi thà tập trung vào tương lai."

Bất chấp việc cậu đã đạt được nhiều thứ mà mẹ cậu chắc chắn muốn thấy cậu đạt được, nó đã có cái giá. Nhà cậu, gia tài, và cái tủ lạnh đầy đồ ăn chỉ là một mặt của cuộc sống cậu. Mặt còn lại là đầy những thứ ghê gớm như là các Bá Chủ, Thang Obel...

Và Nephis.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!