Chương 48: (Vô Đề)

48

- Cây cô đơn

Nhanh chóng, con đường hẹp mà họ đang đi trên mở ra đến một lô nhỏ. Không gian như này là không hiếm ở ngoại ô, vì không ai thật sự bận tâm đến việc lên kế hoạch cho thành phố ở đây cả. Sự hỗn loạn của những con đường và hẻm hóc mọc loạn xạ, với nhiều cái không gì khác ngoài kết quả vô tình của những tòa nhà cao, nhà máy, và những nhà tổ ông khổng lồ được xây dựng quá gần nhau.

Kết quả là, có rất nhiều khoảng trống linh tinh như nơi này ở quanh. Nhưng mà thứ khiến lô trống rỗng này đặc biệt là nó bằng cách nào đó đã biến thành một công viên nhỏ. Cảnh tượng màu xanh lục là cực kì hiếm có ở ngoại ô, khiến công viên này đặc biệt quý giá.

Không gian khiêm tốn phía trước họ hiện đang được phủ bởi tuyết bụi, nhưng khi mùa xuân đến, những mảng cỏ thật sự sẽ xuất hiện từ bên dưới đó. Có vài bụi cây, một cái hồ đông cứng, một cái cây cô đơn mà cách nào đó đã bám víu vào sự sống bất chấp mọi lý lẽ. Hiện tại, nó đứng trơ trọi và tăm tối, hoàn toàn thiếu đi cái vương miện bằng lá của nó.

Công viên được vây quanh bởi những tòa nhà cao, khiến nó trông như thể nằm ở đáy giếng. Vài tia mặt trời ít ỏi rơi xuống cái cây từ thật cao bên trên, thắp sáng những cành cây gầy gò và những bông tuyết xám mà xoáy trên không trung quanh họ. Có vài con đường sạch xuyên qua tuyết, cũng như vài hàng ghế hư hại và bị phá hoại đây đó.

Vài người đang ngồi trên những hàng ghế, tận hưởng khoảnh khắc nghỉ ngơi yên bình. Họ bắn những ánh mắt bất an về phía cô gái mặc đồ trắng và chàng trai mặc đồ đen.

Nephis nhìn công viên vài giây, rồi liếc sang Sunny:

"Cậu không lo lắng việc gì đó có thể xảy ra?"

Cậu nhìn cô, rồi nhìn bản thân. Cả hai rõ ràng là không hợp với nơi này, khi cân nhắc vẻ ngoài và quần áo đắt tiền. Mọi thứ về họ đều hét lên tiền tài, địa vị, và công dân.

Sunny không cho rằng những cư dân của ngoại ô sẽ nhận ra họ là Người Thăng Hoa, nhưng mà chắc chắn họ sẽ đến kết luận những người lạ này có tiền.

Cậu nhún vai.

"Có gì xảy ra được? Kể cả nếu có kẻ ngu nào đó cố cướp chúng ta, thì trường hợp tệ nhất là chúng bắn chúng ta với những thứ súng rẻ tiền. Tôi không cho rằng những viên đạn đó có thể khiến da chúng ta bị trầy, đừng nói đến xuyên qua nó."

Nếu muốn để lại một vết trầy trên cơ thể một Bậc Thầy, thì người ta sẽ phải dùng những phương tiện tấn công nặng nề với những khẩu đại bác từ tường tối tân, hay thậm chí là những vũ trang công nghệ ma pháp. Kể cả vậy, bắn trúng hay không là cả một vấn đề.

Nephis lắc đầu.

"Tôi không lo cho chúng ta. Tôi lo cho... kẻ ngu ngốc."

Sunny mỉm cười.

"Ừ thì, đừng lo. Nếu có một thứ mà đám chuột ngoại ô chúng tôi giỏi, đó là việc tự giữ mạng. Ai cũng có thể thấy cả hai chúng ta là kẻ giết người. Họ sẽ tránh xa chúng ta."

Ngôi Sao Thay Đổi dè chừng gật đầu.

Vài giây sau đó, cô hỏi:

"... Vậy nguyên nhân là gì?"

Cậu ngập ngừng một giây, rồi nhún vai.

"Tôi đã gặp mẹ cô rồi. Nên tôi nghĩ tôi nên mang cô gặp mẹ tôi."

Nephis nhướng mày.

"Tôi tưởng mẹ cậu đã qua đời."

Sunny gật đầu.

"Đúng vậy. Đi nào..."

Cậu hướng về phía cái cây, biết rằng Neph sẽ theo sau. Trong lúc họ đến gần, Sunny thở dài và nói với giọng trung lập:

"Đa số những người ở ngoại ô không được chôn cất, nên cũng không có mộ gì cả. Không gian là tài nguyên quý giá... năng lượng và nhiên liệu cũng vậy. Hài cốt con người thường được tiêu hủy, rồi vứt đi. Dù vậy, vẫn tốt để có một nơi đặc biệt để có thể tưởng niệm họ. Cái cây này là nơi như vậy với tôi. Một lúc lâu trước kia, tôi đã khắc hai đường kẽ lên nó

- một cho mẹ tôi, và một cho bố tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!