36
- Sợi dây cứu mạng
Nhanh chóng, hai tô mì nóng hổi, ngon lành đã ở trên bàn trước mặt họ. Sunny chưa từng mời ai ăn mì của mình, nhưng cậu khá hài lòng với kết quả này.
Quá khứ chỉ ăn kem tổng hợp có vẻ quá xa xăm, đến mức cậu thậm chí còn không muốn nhớ đến.
Cả hai bắt đầu ăn và xử sạch phần của mình trong thời gian kỉ lục. Sunny húp phần nước thơm lừng còn sót lại và thoải mái thở ra một hơi. Nephis thì kín đáo hơn, nhưng cậu cũng cảm thấy cô cũng rất thỏa mãn.
Đặt cái tô sang một bên, Ngôi Sao Thay Đổi hơi mỉm cười và nhìn cậu. Một biểu hiện chần chừ hiện lên mặt cô.
Vài giây sau đó, cô đột nhiên nói:
"Cho dù là vậy... trong lúc tôi thất lạc và lang thang ở Cõi Mộng, dần quên đi cảm giác của một con người... có một thứ mà tôi bám víu vào mà khiến tôi nhớ toàn bộ cuộc đời trước kia của mình đã không chỉ là giấc mơ. Cậu có biết đó là gì không?"
Sunny suy nghĩ một chút, rồi nhún vai.
"Tôi không biết. Một món Ký Ức? Cây kiếm của cô, Lưỡi Kiếm Mộng Ảo?"
Cô ngập ngừng vài giây, rồi chậm rãi lắc đầu.
"Không. Đó là... cậu."
Sunny đứng hình và ngạc nhiên nhìn cô chăm chú.
"Hở?"
Nephis khẽ mỉm cười.
"Kí tự của cậu. Mặc dù tôi không thể biết chuyện gì xảy ra với cậu, Cassie, và những người khác, tôi vẫn có thể cảm thấy liên kết với cậu thông qua những kí tự. Tôi có thể thấy cậu vẫn còn ngoài kia, còn sống, và làm những việc phi thường. Những món Ký Ức mới mà cậu nhận được cho tôi biết một chút về loại kẻ địch mà cậu phải chiến đấu. Tốc độ mà Truyền Thừa Phân Loại của cậu tiến bộ cho tôi biết cậu đã cố gắng mài giũa kĩ năng chiến đấu của cậu đến mấy.
Miễn sao tôi nhìn thấy kí tự đó, tôi biết tôi đã không tưởng tượng ra quá khứ... và không cảm thấy cô độc như vậy nữa."
Cô rục rịch, rồi nói thêm:
"Khi tôi buồn chán, tôi thích tưởng tượng chính xác việc gì đã xảy ra để cho cậu một cú tăng đột ngột về mảnh, loại Sinh Vật Ác Mộng mà đã cho cậu Ký Ức trông như thế nào, cách cậu đánh bại nó. Những thứ... những thứ như vậy. Ồ... và tôi rất thường xuyên buồn chán. Mặc dù chuyến đi của tôi là thường đầy gian nan và đáng sợ, nó đôi lúc cũng cực kì đơn điệu.
Nên... đó cơ bản là cách duy nhất tôi có thể tự giải trí."
Ngôi Sao Thay Đổi nhìn cậu, chần chừ một giây, rồi nói:
"Tôi biết đó không phải thứ cậu chú tâm làm. Nhưng dù vậy. Tôi vẫn muốn nói... cảm ơn. Cậu đã giúp tôi rất nhiều, Sunny. Cậu khiến việc tiếp tục dễ hơn. Tôi sẽ không quên điều đó."
Cậu nhìn cô chằm chằm, đột nhiên hơi khó chịu. Rồi, hơi xấu hổ quay đi và hắng giọng.
"Cô... cô có chắc là cô chưa nhận tư vấn rồi? Ý tôi là, nghe không giống cô chút nào cả. Rất...ờ... là khai sáng. Dù sao thì... không cần khách sáo, chắc vậy."
Nephis mỉm cười, nhưng không trả lời.
Sunny giữ im lặng một chút, rồi buộc bản thân nói ra:
"... Thật ra, tôi cũng đã dùng rất nhiều thời gian nhìn kí tự của cô."
Cậu nhìn sàn nhà.
"Mặc dù phải thừa nhận, tôi không hẳn là đã phát điên vì cô lập như cô. Ừ thì... trừ một thời gian ngắn tôi cô đơn trong lúc rơi vào vực thẳm không đáy, chắc vậy. Nhưng, ý tôi là... nói thật lòng, tôi đã... tôi vẫn... rất không thỏa mãn với việc cô ở xa như vậy phía trước tôi. Mỗi lần cô kiếm được một mảnh hồn, nó thôi thúc tôi muốn kiếm hai cái. Cô càng mạnh, tôi cũng càng muốn trở nên mạnh hơn nữa. Một phần lớn của những thứ tôi đạt được... là vì cô. Nên tôi đoán, chắc cô cũng đã giúp tôi tiếp tục.
Theo một cách."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!