Chương 310: (Vô Đề)

310

- Falcon Scott thất thủ (78)Quái Thú Mùa Đông đến.

Và rồi, nó rời đi.

Thành thị cuối cùng của nhân loại ở Trung Nam Cực, Falcon Scott đã thất thủ trước Chuỗi Ác Mộng. Cơn bão tuyết ghê gớm quét qua nó, đóng băng cả thành phố và g**t ch*t tất cả mọi người bên trong nó.

Sunny đã nghe nói rằng từ rất lâu trước kia, trong Thời Đại Tăm Tối

- hoặc thậm chí có lẽ trước đó nữa

- cả Nam Cực từng phủ trong băng. Nó đã là một vùng đất quanh năm là mùa đông, lạnh lẽo và băng tuyết.

Sau khi Titan Đồi Bại quét qua thành thị cuối cùng của nhân loại và quay trở lại trong dãy núi, như thể thỏa mãn với việc là vị chúa tể duy nhất của vùng này, phong cảnh một lần nữa trông y hệt như vậy.

Thành phố chìm trong tuyết. Những tòa nhà nhô ra từ nó, phủ trong băng. Bên dưới những vách đá, một phần lớn của biển cũng bị đóng băng. Một con thuyền chiến khổng lồ kẹt trong băng, vẫn còn neo lại, những người trên thuyền đều chết cả.

Mọi người đã chết.

Trừ Sunny.

Những người lính của cậu đã chết. Hàng triệu dân thường đã chết. Giáo sư Obel cũng đã chết. Nhưng cậu còn sống, và thậm chí không bị thương. Sunny đã ở trong bóng tối một thời gian dài, chỉ rời khỏi chúng sau khi tinh túy gần cạn kiệt.

Và giờ, cậu đang đào một nấm mồ.

Bản thân mặt đất đã bị đông cứng, nên công việc này là không dễ dàng. Cậu phải triệu hồi Tội Lỗi An Ủi, và dùng thanh kiếm ngọc xinh đẹp để đào. Sunny đứng trong một cái hố nông, đào nó sâu hơn. Động tác của cậu nhanh và có chủ đích. Những giọt nước mắt giận dữ chảy xuống mặt cậu, biến thành băng trước khi rơi vào mặt đất..... Cậu cũng không chỉ một mình.

Một hình bóng mơ hồ mà trông rất giống cậu đang ngồi ở mép hố, nhìn chằm chằm cậu. Nó cũng có một giọng nói.

"Nhìn mày kìa."

Sunny nghiến răng, không để ý đến Tội Lỗi An Ủi. Thanh kiếm nguyền rủa yên lặng một chút, quan sát cậu.

Cuối cùng, nó hỏi:

"Vậy, mày có tìm thấy nó chưa? Tín niệm? Hay là thứ gì đó mà mày đã tìm kiếm?"

Sunny liếc sang hình dạng mơ hồ kia, rồi tiếp tục đào.

"Không... không, tao không tìm thấy cứt gì cả."

Cậu chùi mặt bằng khuỷu tay.

"Thật ra thì, không đúng. Tao đã tìm thấy thứ gì đó. Tao thấy bản thân đã đúng ngay từ đầu!"

Sunny đâm thanh kiếm vào mặt đất đông cứng và cười lên.

"Niềm tin, nghĩa vụ, tín niệm... tất cả những từ to lớn đó. Đều là rác rưởi cả! Đều là... vô nghĩa. Những kẻ như Anvil của Valor và Ki Song có tín niệm, và tín niệm đó giúp họ đạt đến sự vĩ đại. Ừ thì, họ đâu rồi? Có làm được gì không? Họ ở nơi quái nào hả?!"

Cậu hạ kiếm xuống và nhìn chăm chú hình dạng mơ hồ kia với sự phẫn nộ trong mắt.

"Những người vĩ đại đó đi quanh chơi đùa với tín niệm vĩ đại của họ, trong lúc những người nhỏ bé như chúng ta chết và đánh mất tính mạng nhỏ bé của mình. Nhưng mà những giấc mơ nhỏ bé thì có gì sai chứ? Tao chưa từng muốn gì ngoài sống một cuộc đời tốt, và giữ những người tao quan tâm an toàn. Có gì sai chứ? Tại sao tao phải có một mục tiêu vĩ đại và những tham vọng xa vời chỉ để được cho phép tồn tại?!"

Sunny bất động một giây, rồi quay trở lại đào tiếp.

"Tao sẽ nói mày biết tại sao. Đó là vì đám khốn kiếp kia đã khiến thế giới này như vậy... đó là thế giới mà chúng đã tạo nên. Chúng có thể theo đuổi tín niệm của chúng và giẫm đạp lên hàng triệu người khác trong quá trình đó, vì không ai bắt chúng phải chịu trách nhiệm. Chúng có thể đánh những trận chiến tranh nhỏ bé của chúng trong lúc ngó lơ số lượng thương vong, cho dù có bao nhiêu người chết đi. Ghét.

Tao ghét nó!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!