Chương 309: (Vô Đề)

309

- Falcon Scott thất thủ (77)Đây là một canh bạc. Một canh bạc nguy hiểm, ghê gớm, chết người... những người lính của Quân Đội Đầu Tiên đang cược mạng sống của họ chống lại Quái Thú Mùa Đông mà thậm chí không biết liệu họ có thể đến được nó, đừng nói đến tổn thương nó.

Họ có lẽ làm ra canh bạc này vì tuyệt vọng, nhưng mà họ cũng đã làm vậy vì cần thiết. Toàn bộ người trong số họ đã nhận được một cơ hội để rời khỏi, và toàn bộ họ đã không dùng đến cơ hội đó. Vài người là vì nghĩa vụ trách nhiệm, hay tình đồng đội, hay là một sự cản đảm lệch lạc. Vài người đơn giản là đã trở nên tê dại trước những thứ kinh dị trong chiến tranh.

Còn về bản thân Sunny, cậu không thật sự chắc thứ gì đã dẫn cậu đến nơi này. Cậu đã đến vùng đất tan vỡ này tìm kiếm sức mạnh, nhưng mà nhiệm vụ đầy khát vọng đó bây giờ có vẻ quá trẻ con. Nam Cực đã khiến cậu nhìn nhận lại nhiều thứ... nhưng mà, sự thay đổi góc nhìn này đã chỉ khiến mọi thứ kém rõ ràng hơn thay vì để lộ sự thật.

Cậu chỉ biết rằng cậu cực kì không muốn để lại một công việc dang dở, và cậu không muốn khiến những người lính mà đã tin tưởng giao tính mạng họ cho cậu phải thất vọng. Sunny chưa từng muốn phụ trách ai cả, nhưng giờ khi cậu đã như vậy, những hi vọng và khát vọng của họ đè lên cậu như những xiềng xích. Nhưng mà kì lạ là, cậu lại không muốn từ chối gánh nặng đó.

Cậu cảm thấy muốn bảo vệ nó. Có lẽ đây là thứ Bậc Thầy Jet đã muốn nói khi cô nói rằng không ai là tự do trên thế giới này.

Cho dù nguyên nhân là gì, Sunny cảm giác một hi vọng điên cuồng cháy trong ngực mình trong lúc tiến vào cơn bão tuyết.

'Coi nào, coi nào... chúng ta có thể làm được...'

Đằng sau cậu, đoàn lính run rẩy vẫn cố chấp di chuyển về trước trong một lồng lửa. Những người bộ binh đều bên trong những bộ giáp xương ngoài, tất cả đều kín khí và được cách nhiệt, có khả năng chịu đựng những môi trường khắc nghiệt nhất. Những Người Thức Tỉnh đều cứng cỏi hơn nhiều, và nhiều người trong số họ còn có thêm những Ký Ức bảo vệ nữa.

Vậy mà, toàn bộ đều đang chịu khổ vì cơn lạnh kinh khủng. Nó quá là tà ác, tìm đường xuyên qua mọi dạng phòng ngự. Ngay cả Sunny cũng cảm thấy khổ sở vì cơn bão tuyết này. Tệ hơn nhiều, cơn lạnh càng lúc càng tệ hơn trong lúc họ đi sâu hơn vào cơn bão tuyết.

Họ phải nhanh chóng tìm ra cơ thể thật sự của Quái Thú Mùa Đông.

'Cơn lạnh này... có gì đó sai về nó. Nó không có cảm giác như... một... một thế lực tự nhiên...'

Ngay cả ý nghĩ của cậu cũng cảm giác chậm và lạnh giá.

Nhưng mà không còn đường trở lại đối với họ nữa. Toàn bộ Sunny có thể làm là tiến về phía trước và chịu đựng, hi vọng rằng bản thân và binh lính của mình sẽ đến được trái tim của cơn bão tuyết.

Ngọn lửa tạo ra từ những MWP làm giảm đi cơn lạnh đến mức độ nhất định. Nhưng mà rồi, dần thì nhiệt độ từ những ngọn lửa dữ dội kia bắt đầu cảm giác kém đáng kể hơn. Những súng phun lửa vẫn phun ra những dòng nhiên liệu thiêu đốt dài, nhưng mà như thể bản thân ngọn lửa đã bị cướp đi hơi ấm của nó.

Làm sao lửa có thể lạnh? Sunny không biết, nhưng mà cậu có cảm giác rằng những ngọn lửa kia bây giờ không còn chứa đựng chút nhiệt độ nào cả. Chúng như là những con thú săn mồi mà đã mất đi răng nanh.

'Nguyền rủa...'

Cậu nhìn ra sau, thấy vài người lính thường loạng choạng trong lúc bước đi, rồi nghiến răng và tiếp tục di chuyển về phía trước.

Cơn bão tuyết không thể nào quá to lớn được. Họ phải đang đến gần hơn trung tâm của nó... họ chỉ phải chịu đựng thêm một chút nữa thôi.

Đè nén một tia sợ hãi, Sunny cử những cái bóng của mình ra trước để dò xét. Ngay khi cơ thể cậu mất đi sự hỗ trợ từ chúng, cơn lạnh tấn công nó với sức mạnh quyết liệt. Cậu thầm chửi thề và tập trung vào việc chống lại những đòn dữ dội từ những cơn gió lốc.

Đằng sau cậu, những Người Thức Tỉnh và những người lính bình thường đang che chắn mặt mình và nghiêng ra trước để chống lại lực lượng từ cơn bão. Thậm chí những cỗ máy chiến tranh cũng chật vật giữ thăng bằng

- chúng có khối lượng nặng, nhưng mà cũng có diện tích bề mặt lớn hơn để gió có thể tấn công. Những người lái điều khiển những cỗ máy cao to kia với kĩ năng tinh xảo, giữ chúng đứng thẳng người và di chuyển về trước.

Những cái bóng bay vào trong cơn bão. Mặc dù gần như không thể thấy gì trong cơn bão tuyết dữ dội kia, chúng có những biện pháp khác để nhận thức thế giới. Sunny đã hi vọng ít nhất một trong số chúng sẽ có thể phát hiện cơ thể thực của Quái Thú Mùa Đông

- dù sao thì, tìm kiếm nó là không khó lắm.

Cậu chỉ phải đi theo nơi cơn lạnh giá trở nên đáng sợ nhất.

Càng đến gần trái tim của cơn bão tuyết, cái lạnh phi tự nhiên kia càng trở nên khủng khiếp... và quả thật, những cái bóng của cậu nhanh chóng có thể tìm đến đúng phương hướng.

Nhưng mà chúng đều không thể đến được mắt bão. Sunny cảm thấy hơi lung lay khi nhận ra vào sâu hơn trong cơn bão tuyết này... ngay cả những cái bóng cũng bắt đầu đau khổ vì cơn lạnh tàn bạo kia.

Không hề hợp lý chút nào cả, vì những cái bóng là những tồn tại hư ảo, không vật chất, nhưng mà nó lại đúng là như vậy. Một khi chúng đi đủ sâu vào trong cơn bão tuyết, năng lực của Quái Thú Mùa Đông có vẻ vượt qua giới hạn của lý lẽ và logic. Nó có khả năng đóng băng cả những thứ mà đáng lẽ nên không thể bị đông cứng.

'Làm... làm sao có thể...'

Khiến Sunny kinh hoàng, cậu nhận ra sự chậm chạp, lạnh giá trong đối với suy nghĩ của cậu là không phải do cậu tưởng tượng ra. Nếu con Titan Đồi Bại kia có khả năng ảnh hưởng đến những cái bóng với năng lực của nó, thì tại sao nó không thể ảnh hưởng đến tâm trí? Không có gì bên trong lĩnh vực của Quái Thú Mùa Đông có thể tránh khỏi bị năng lực của nó xâm phạm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!