Chương 28: (Vô Đề)

28

- Trong bóng tối

Sau cùng, Sunny và Nephis đến phòng tập dưới lòng đất của cậu. Ngôi Sao Thay Đổi nhìn quanh, ánh mắt vương lại trên giá đựng vũ khí và buồng ngủ đã được tắt đi đứng cô độc trong hốc tường, gần như đã bị người dùng cũ của nó quên lãng.

Sau vài giây im lặng, cô hỏi:

"Cậu dùng hết những vũ khí này?"

Sunny liếc nhìn trang thiết bị để rèn luyện, lưỡng lự một giây, rồi lắc đầu.

"Có và không. Trong hai năm qua, tôi đúng là đã mở rộng vốn liếng của mình để bao gồm đủ loại vũ khí sắc bén. Nhưng tôi rèn luyện với thứ tốt hơn."

Cậu vẫn tự tin nhất khi dùng những thanh kiếm tương tự với Lưỡi Kiếm Xanh, Mảnh Vỡ Nửa Đêm, và thanh odachi của mình. Khả năng dùng giáo cũng khá ổn, và cậu đang đều đặn tiến bộ trong việc dùng cung. Nhưng mà, mặc dù Sunny đã học đủ để cảm thấy thoải mái với các loại vũ khí khác nữa, cậu còn đường dài để thật sự làm chủ chúng.

Nephis đăm chiêu gật đầu.

"Cậu dùng... Rắn Linh Hồn?"

Sunny nhìn cô chăm chú một giây, rồi quay đi.

"Đúng vậy."

Cậu được nhắc nhở về Liên Kết Bóng Tối mà kết nối hai người họ. Ngoài công dụng chính, nó cũng cho phép Sunny nhìn thấy những bí mật của Ngôi Sao Thay Đổi. Nhưng mà, cô cũng biết được rất nhiều bí mật của cậu.

Sunny đã cho rằng là vậy ngay từ ban đầu, nhưng giờ thì những nghi ngờ đó được xác nhận.

Cậu giữ im lặng vài giây, rồi đột nhiên nhếch mép cười.

"Cô lúc đó có bất ngờ không?"

Nephis nhìn cậu, chần chừ một giây, rồi nói:

"Có. Rất... rất nhiều."

Cô thở dài, ngồi xuống sàn, và khoanh chân.

"Tôi đã luôn biết cậu rất xuất sắc. Tôi chỉ không... không nghĩ cậu cũng sở hữu Phân Loại Thần Thánh. Nói thật thì, tôi tưởng rằng tôi là người đầu tiên."

Sunny ngồi xuống đối diện cô và lắc đầu.

"Ờ thì, tôi cũng đã tưởng vậy. Nhưng cả hai chúng ta đều không phải đầu tiên. Người đó là Mordret. Hắn ta lớn hơn chúng ta khoảng bốn năm tuổi, và có Ác Mộng Đầu Tiên khi hắn mới mười hai. Nên... hắn nhận được Phân Loại Thần Thánh khi cô khoảng tám tuổi, còn tôi thì khoảng bảy."

Cậu ngưng lại, rồi nói với nụ cười chua chát:

"Nghĩ đến thì, hắn ta trở thành Người Ngủ khoảng cùng lúc mẹ tôi mất. Ồ... nhân tiện, mẹ cô vẫn ổn. Cassie và tôi đôi lúc ghé thăm bà ấy, trong lúc cô biến mất."

Một vệt cảm xúc hiện lên mặt Neph, cô cúi đầu.

"... Cảm ơn."

Rồi, cô ngập ngừng một giây và hỏi:

"Cậu có ngại nói tôi biết món Ký Ức Thần Thánh mà cậu sở hữu là đến từ đâu? Cái... Mặt Nạ Weaver?"

Sunny mỉm cười u ám.

"Tôi có ngại hay không? Có. Nhưng tôi sẽ nói... tôi tìm thấy nó bên dười nhà thờ trong Thành Phố Hắc Ám, trên một cái xác cổ đại mà biến thành bụi ngay khi tôi lấy cái mặt nạ từ nó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!