19
- Có lẽ
Một nụ cười xinh đẹp thắp sáng gương mặt Neph, khiến cô trông mềm mại và trẻ hơn bình thường. Trong toàn bộ thời gian họ quen nhau, Sunny chỉ từng thấy cô cười vài lần, và mỗi lần thấy, một sự nuối tiếc luôn lướt qua tim cậu. Đúng là đáng tiếc, để một nụ cười tuyệt vời như vậy lại hiếm khi xuất hiện đến thế...
Có lẽ trong giấc mơ của mình, Ngôi Sao Thay Đổi cho phép bản thân đưa nó ra nhiều hơn.
Nhìn bàn tiếp tân mà cô đang dùng làm đồ che chắn, cậu cố khiến giọng nói của bản thân bình tĩnh và hỏi:
"Cô làm gì ở đây?"
Nephis chần chừ một giây, rồi cúi xuống.
"... Núp."
Sunny nhướng mày.
"Khỏi thứ gì?"
Giọng nói cô khẽ hơn trong lúc trả lời, vẫn nhìn mặt đất:
"Người xấu."
Cậu thở dài.
Có vẻ như kí ức về cơn ác mộng này thuộc về một Nephis trẻ hơn nhiều. Một thứ tương tự chắc chắn đã xảy ra khi cô còn nhỏ... vậy nên, mặc dù Ngôi Sao Thay Đổi trông như bản thân lúc trưởng thành, cô cùng lúc vẫn là một đứa bé. Đó có nghĩa là cô đáng lẽ không nên có kí ức về việc gặp và quen biết Sunny, vậy mà, cô lại biết.
Giấc mơ là kì lạ như vậy. Đủ loại mâu thuẫn có thể tồn tại xảy ra bên trong chúng, hòa nhiều thứ mà trong thực tế không thể cùng tồn tại.
Sunny hạ mình xuống đất và ngồi gần Neph, tựa vào bề mặt cái bàn bên cạnh cô. Cậu giữ im lặng một lúc, rồi nói với nụ cười an ủi:
"Ừ thì... đừng sợ. Tôi sẽ núp ở đây với cô. Tôi rất giỏi việc ẩn nấp như này, cô biết đó. Nếu người xấu đến, họ sẽ không bao giờ tìm thấy chúng ta."
Nephis chậm rãi lắc đầu.
"Tôi không biết..."
Sunny bắt chéo tay.
"Và nếu họ thấy chúng ta, thì tôi sẽ xử họ. Tôi cũng rất giỏi xử những việc như này."
Cô không nhúc nhích một lúc lâu, rồi đột nhiên nói:
"Đây là một giấc mơ, phải không?"
Cậu suýt giật mình, rồi cố gắng rất nhiều để đè nén một tiếng chửi thề. Câu hỏi đó là... cực kì bất ngờ.
Ừ thì, cậu trông đợi gì khác? Dù sao thì đây cũng là Nephis. Kể cả kh*ng b* Thức Tỉnh trong Ác Mộng Đầu Tiên của cô cũng đã không thể giữ cô trong một giấc mơ.
Lấy lại bình tĩnh, Sunny đơn giản gật đầu. Nephis thở dài.
"Quá tốt để là thực. Kì lạ... tôi đã lâu rồi không mơ, lâu lắm rồi."
Chậm rãi, không gian giữa họ bắt đầu thay đổi. Nó trôi chảy, biến hóa thành gì đó khác. Bóng tối bị đẩy lùi bởi ánh mặt trời rạng rỡ. Nước lạnh rút đi, nhường đường cho cát trắng tinh. Phía trên hộ, một bầu trời xanh bất tận. Sunny cảm giác nhiệt độ không chịu nổi tấn công da mình.
Vài giây sau đó, họ bị vây quanh bởi sa mạc rộng lớn, thiêu đốt.
Thay vì cái bàn hiện đại, lưng họ tựa vào thân một cây cao. Vỏ cây cũng trắng như cát, và lá thì màu đỏ thắm. Hàng chục ngàn những cái đầu lâu treo từ những nhánh cây xinh đẹp, thắt vào chúng bởi những sợi tơ đen lấp lánh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!