10
- Bài học quý giá
Trong tầng hầm bên dưới nhà Sunny, tiếng thép va chạm vang lên.
Rain đang di chuyển với tốc độ và sự chuẩn xác khác thường với một cô gái bình thường ở tuổi cô bé. Phong cách chiến đấu non nớt vững chãi, tính toán, và sắc bén, kết hợp phòng ngự ổn định và những đòn tấn công bất ngờ và bùng nổ. Cây kiếm tập nặng nề ca hát trong tay cô, cắt không khí như thể thật sự sở hữu lưỡi cắt.
Sự ngượng nghịu của tuổi trẻ gần như đã hoàn toàn biến mất khỏi cơ thể cô, nhường chỗ cho một sự hứa hẹn trưởng thành. Cô cũng khỏe khoắn và làm chủ thể chất của bản thân hơn, chiến đấu với sự tự tin và đĩnh đạc mà sẽ khiến đa số những người bạn học có gia cảnh bậc nhất phải ghen tị.
Mặc dù rất muốn, Sunny cũng không thể khoe khoang toàn bộ tiến triển của cô bé là nhờ có cậu.
Hiện tại, cậu đang đối mặt em gái, đón đỡ những đòn tấn công của cô bé bằng một tay trong lúc giữ một tay trong túi. Cho dù Rain có làm gì, thì cây gậy làm từ hợp kim mềm mà cậu đang cầm cũng có vẻ không thể xuyên thủng, không thể tránh khỏi, và không thể bẻ gãy. Mọi đòn tấn công của cô đâm vào nó và vỡ tan, và toàn bộ phòng ngự thì có vẻ vô dụng trước những động tác lười biếng của gia sư của mình.
Đôi lúc, cây gậy đột nhiên b*n r* trước và đánh vào vai cô, dội khỏi trán cô, hoặc là chích vào tay cô. Dù vậy, cô gái vẫn không để bản thân cảm thấy tức tối mà tiếp tục nỗ lực mà không đánh mất sự tập trung.
Đó là nhờ vào ý chí, cái đầu lạnh, và kỉ luật tỉ mỉ đó mà Rain đã có thể tiến bộ nhanh đến vậy.
'Không tệ...'
Sunny làm chệch một đòn tấn công nhanh khác, tiến lên một bước, và dùng mũi cây gậy chọc vào ngực cô bé.
"Đây. Em đã chết. Lần nữa. A... anh chán đánh với cái xác lắm rồi. Ngừng lại thôi!"
Rain nhảy ra sau và đứng yên, thở nặng nề trong lúc những giọt mồ hôi lăn xuống gương mặt tái nhợt. Nhưng mà cô bé không hạ thấp lưỡi kiếm. Sunny đã dạy cô bé về sự nguy hiểm của việc hạ cảnh giác từ lâu rồi..... Nhưng vết bầm đó mất rất lâu để lành.
Cậu nhếch mép cười, rồi gãi gãi sau đầu với cây gậy và đưa cô Suối Vô Tận. Sau khi cô bé giải khát, Sunny ngồi xuống sàn và hỏi bằng giọng nghiêm khác:
"Anh đánh em ở đâu?"
Rain cũng ngồi xuống, và trả lời đều đặn:
"Đầu, vai phải, tay phải, cánh tay trái, ngực, đùi phải, vai trái, đầu, cổ, vai trái, tay trái, ngực, đầu, ngực."
Cậu thỏa mãn mỉm cười:
"Anh cho tay vào túi từ lúc nào?"
Cô bé cau mày.
"... Sau khi đánh vào đùi em lần đầu tiên."
Sunny gật đầu.
"Anh nhìn hướng nào vào khi đánh em hai đòn trước đó?"
Rain nghiến răng.
"Lên! Anh nhìn phía trên!"
Cậu bật cười.
"Tốt. Sự nhận thức của em... là đủ, ở giai đoạn này."
Cô gái ném một ánh mắt hăm he về phía cậu, rồi quay đi. Sau vài giây, cô bé thở dài và đột nhiên hỏi:
"Sunny... em có giỏi chút nào không vậy?"
Sunny chần chừ, rồi nhún vai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!