Sunny giữ yên lặng lâu nhất có thể, đến khi Khiếm Khuyết cuối cùng buộc cậu trả lời:
Cậu nghiệt ngã nhìn Noctis, rồi nói
- đúng hơn là suy nghĩ
- khàn khàn:
"... Có lẽ ông ta chỉ muốn thấy mấy người đau khổ."
Noctis cười xán lạn, rồi gật đầu.
"Ồ, quả thật! Có lẽ ngươi đúng. Thần thành đôi khi có thể rất tàn nhẫn. Dù sao thì, họ cổ xưa và to lớn hơn cả sự tốt bụng và cảm thông. Hoặc, có lẽ, tính mạng chúng ta không thật sự là thứ ràng buộc Ác Ma, mà thay vì đó là ý chí và khát vọng muốn cầm giữ cô ta của chúng ta. Hoặc có lẽ đây là một bài kiểm tra cho niềm tin chúng ta... ít nhất thì Lãnh Chúa Mặt Trời nghĩ vậy. Hoặc có lẽ... có lẽ ông ta thật sự đã hi vọng chúng ta sẽ giải phóng cho cô ta.
Ai biết được?"
Hắn mỉm cười, thở dài, rồi nói thêm:
"Nếu những kẻ bất tử chúng ta có thể biết được ý chí của thần, thì chúng ta đã là thần rồi."
Sau đó, sự yên lặng ảm đạm lắng xuống boong thuyền bay.
Sunny nhìn chăm chú đống thức ăn ngon lành trước mặt, nhận ra bản thân đã mất hơi khẩu vị.
Hope... Ác Ma Khát Vọng...
Cô ta đáng sợ đến nhường nào.
Dần dần, vài thứ mà đã có vẻ ngẫu nhiên và vô nghĩa rơi vào đúng nơi.
Đám đông vui sướng ở Đấu Trường Đỏ đẫm máu, sự quyết tâm b**n th** của Solvane xinh đẹp, sự tra tấn khủng khiếp của Hoàng Tử Mặt Trời, sự điên cuồng cháy trong mắt con ngựa ô... mọi thứ đều là kết quả từ sức mạnh khủng khiếp của cô ta.
Hope dù sao cũng nắm giữ lĩnh vực khát vọng. Và với sức mạnh đó, cô ta đã vươn ra khỏi từ những khe nứt bé nhỏ trong nhà tù của mình, và khiến cả một vùng đất trở nên điên rồ, biến nó thành một địa ngục ghê rợn, xấu xí, và vặn vẹo. Mỗi khao khát, mỗi khát vọng, mỗi giấc mơ, mỗi hi vọng bị vặn vẹo, thắp cháy, và biến thành một món vũ khí. Một món vũ khí xảo quyệt, vô hình mà đánh vào trái tim và tâm trí của từng người từ bên trong.
Không ai miễn dịch sức mạnh của cô ta. Dù là người thường hay Thức Tỉnh... hay là những vị Thánh. Những kẻ gần và những kẻ xa, đều thành nạn nhân của lời nguyền của daemon hùng mạnh.
Và hi vọng của bản thân cô ta là gì? Ác Ma Khát Vọng mong mỏi thứ gì? Ừ thì, này là dễ đoán...
Hope muốn tự do..... Thật sự thì cũng như Sunny đã muốn tự do mà thôi.
Cô khiến những kẻ cầm tù bản thân hóa điên, để họ tự hủy diệt lẫn nhau. Và từ tình hình hiện tại, thì lời nguyền đó có vẻ hiệu quả. Solvane tìm chết, hai Người Siêu Việt của Tháp Ngà đã gần như huynh đệ tương tàn, và Noctis thì có kế hoạch giết sạch bọn họ.
Kẻ Phía Bắc... Sunny không biết về Lãnh Chúa Xích cuối cùng, nhưng mà từ những gì pháp sư này đã nói, thì cô ta cũng không có đầu óc bình thường.
Đột nhiên, cậu nhớ lại cảnh tượng thời gian quay ngược mà cậu đã thấy ở đầu Ác Mộng. Tháp Ngà đã hạ xuống từ bầu trời, và vùng đất hoang vắng bị thiêu trụi quanh nó trở thành một thành phố trắng xinh đẹp..... Có nghĩa là một ngày, có lẽ sớm, Thành Phố Ngà sẽ bị thiêu trụi, và nhà tù của Hope sẽ thoát khỏi bảy sợi xích của nó và dâng lên trên cao Đảo Xiềng Xích.
Và rồi, Nghiền Ép sẽ được tạo ra, bằng cách nào đó.
Một cảm giác sợ hãi lạnh lẽo bóp chặt hai tim cậu.
'Ôi, không...'
Đột nhiên, Sunny đi đến kết luận đáng sợ. Mắt cậu mở rộng, và cậu liếc nhìn Noctis với sự kinh sợ.
Đây... đây là mâu thuẫn mà họ
- cậu, Cassie, Effie, Kai và Mordret
- phải giải quyết để chinh phục Ác Mộng. Họ hoặc là phải giúp tên pháp sư điên khùng này giải thoát Ác Ma đáng sợ, hoặc là đảm bảo cô ta sẽ không bao giờ có thể trốn thoát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!