Chương 44: Kẻ địch

Sunny và con ngựa đen tối tiếp tục trận chiến trong vùng hắc ám của Bầu Trời Bên Dưới, rồi rơi xuống bề mặt lung lay của sợi xích thiên đường. Biến thành hai cái bóng nhanh nhẹn, rồi lại va vào nhau trong lúc lướt dọc theo sợi xích với tốc độ khủng khiếp, xé linh hồn lẫn nhau không ngừng.

Đi nhiều kilomet chỉ trong một chục nhịp tim, họ hiện ra từ bóng tối và bắn lên, rồi đâm vào bề mặt hòn đảo tiếp theo, phá hủy mọi thứ trên đường.

Con ngựa tông vào Sunny hết lần này đến lần khác, mang cậu đi càng lúc càng xa, không cho Thánh và Rắn Linh Hồn bất cứ cơ hội nào bắt kịp. Con ngựa dùng móng guốc hủy diệt của nó, những cái sừng cứng cáp, và những răng nanh sắc bén... bất cứ thứ gì nó có thể dùng để gây ra đau đớn và sát thương nhiều nhất đến kẻ địch độc ác, lì lợm, căm ghét của nó.

Nhưng Sunny cũng phẫn nộ đầy sát ý không kém gì. Cậu đáp lại bằng vũ khí, móng vuốt, và răng nanh cùng sừng của bản thân, quên đi mọi thứ ngoại trừ khát vọng điên cuồng phải hủy diệt kẻ địch.

Họ lăn qua hòn đảo xa lạ như một làn sóng hủy diệt và bay cao trong bầu trời

- Sunny với sự giúp đỡ của Cánh Hắc Ám và Gánh Nặng Thiên Đường, còn kh*ng b* thì với không gì khác ngoài cặp chân sau và phạm vi nhảy đáng sợ của nó.

Răng nanh nó cắn vào cái áo khoác trong suốt, xé nó rách đi, và cả hai lại rơi thẳng xuống lần nữa, tiếp lên một sợi xích khác và ngay lập tức chìm vào bóng tối.

Cứ như vậy, họ chiến đấu không ngừng, bị khát vọng điên cuồng phải hủy diệt kẻ địch của mình áp đảo. Khi họ chạm trán ở dạng thực chất, Sunny luôn ở thế thua, nhận càng nhiều vết thương và bị ném đi như một con búp bê tàn tạ.

Nhưng mà, khi họ biến thành bóng, thì cậu có lợi thế. Mặc dù con ngựa là hơn cậu tận ba Lớp, họ có cùng Cấp Bậc. Và mặc dù con ngựa là một cái Bóng cổ xưa và mạnh mẽ hơn...

Sunny là một cái bóng của thần.

Tràn ngập ngọn lửa thần thánh, mỗi đòn tấn công của cậu gây ra sát thương nhiều thêm, và tổn thương đó cũng vô cùng khủng khiếp. Dạng bóng của cậu, mặc dù nhỏ hơn nhiều, lại không thể đo lường và bền bỉ hơn xa. Cầm giữ bởi liên kết của một cái Tên Thật, linh hồn cậu khó hơn nhiều để bị hủy diệt.

Họ chiến đấu, và chiến đấu, và chiến đấu, bay trong màn đêm trong lúc cơ thể trở nên tan nát và đẫm máu, linh hồn trở nên tơi tả và rách rưới.

Vậy mày, cả hai đều không chịu bỏ cuộc. Cả hai đều không chấp nhận để kẻ địch sống.

Sunny chưa từng trải nghiệm một trận chiến hung hăng, tốc độ, và hủy diệt như này. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, và đau quá nhiều, để cậu có thể nhận thức và hiểu biết đàng hoàng. Đến một lúc, cậu ngừng cố gắng làm vậy, hoàn toàn giao cho trực giác và bản năng chiến đấu của mình.

Dù sao thì chỉ có một sự thật và một quy luật duy nhất không thể phá vỡ.

Cậu phải giết kẻ địch, và không cho kẻ địch giết mình.

Mọi thứ khác chỉ là tạp âm..... Cuối cùng, kiệt sức và đầy vết thương, họ đến một hòn đảo trống trơn, nơi không có gì sống hay mọc. Lăn trên đất, Sunny dùng hai cái bóng để cường hóa cơ thể tàn tạ, và cái thứ ba làm đôi mắt thứ hai cho mình.

Sâu trong trạng thái thấu hiểu xuất thần trong chiến đấu, cậu có thể nhìn nhận cả thế giới như một bức ảnh liên kết, mỗi bộ phận tồn tại trong cùng một hệ thống phức tạp với mọi thứ khác. Tâm trí cậu được rèn đúc thành một lưỡi sắc bén, mọi ý nghĩ chỉ để dùng cho chiến đấu, rõ ràng, chủ đích, và nhanh chóng.

Cậu thấy cái bóng của con ngựa đen đến gần từ bóng tối, bọt máu trên khóe miệng nó, ý chí không lung lay cháy trong cặp mắt đỏ thẫm đáng sợ.

Đến hiện tại, cả hai đều biết kẻ còn lại tốt hơn cả biết về bản thân. Dù sao thì, họ đã dùng vô số ác mộng săn lùng và giết lẫn nhau, chỉ để tiếp tục trận chiến ở thực tại sau khi những cơn ác mộng không còn có thể duy trì.

Họ ngang sức... con ngựa ô mạnh mẽ hơn nhiều và đã trải qua nhiều thế kỷ những trận chiến đẫm máu, nhưng Sunny khôn ngoan, xảo quyệt, và đầy sự lươn lẹo tà ác mà có thể bù lại cho sức mạnh chênh lệch đó.

Cả hai đều không thể áp đảo lẫn nhau, và đến lúc này, cả hai có lẽ đều sẽ chết trong lúc cố gắng.

Con ngựa có vẻ hài lòng với một kết quả như vậy. Và Sunny... Sunny cũng thế..... Mặc dù cậu đương nhiên thích sống hơn.

'Nguyền rủa mày...'

Một tiếng gầm trầm thấp thoát khỏi môi cậu, và rồi, Sunny đột nhiên hủy đi vũ khí, và ngay cả bộ giáp, đứng bất động dưới bầu trời sao, cơ thể tr*n tr** chỉ được che bởi một tấm vải khố thô sơ.

Giơ lên một tay, cậu mát xa lồng ngực đau đớn, rồi nhe răng thành một nụ cười nham hiểm và gầm lên.

'Vậy thì kết thúc thôi.'

Con ngựa ô nhìn chăm chú kẻ địch đáng căm ghét của nó trong vài giây, rồi cúi thấp đầu, ánh sao sáng l*n đ*nh sừng của nó.

Và rồi, con ngựa lao về phía trước, phá vỡ mặt đất với một cú đẩy khủng khiếp.

Sunny cũng lao ra trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!