Chương 42: Thô lỗ đánh thức

Đẫm máu và điên dại, Lạc Khỏi Ánh Sáng kéo cơ thể qua một mặt đá cũ kĩ, kiếm cậu kéo trên đá đen. Đằng sau cậu, tàn tích của con thuyền chuyến bị lửa nuốt chửng, khiến màn đêm hắc ám bị nhuộm lấy bởi ánh sáng cam giận dữ..... Trước mặt cậu, cách một đoạn, một con ngựa ô xinh đẹp đứng trên chân run rẩy, khóe miệng sùi bọt đỏ. Mắt của con thú hắc ám sáng lên ánh sáng đỏ thắm, nhưng đằng sau sự phẫn nộ và căm ghét bất tận, một cảm giác kiệt sức sâu sắc ẩn nấp, trộn lẫn với bối rối, phẫn uất, và đau đớn.

Lạc Khỏi Ánh Sáng nhếch mép cười.

"Sao... còn chờ gì nữa? Đến đây! Đến giết tao đi đồ khốn nạn!"

Con ngựa thở nặng nề, những dòng hơi nước nóng hổi thoát khỏi mũi nó. Nó khịt mũi giận dữ, rồi lao về phía trước, hạ thấp đầu để xiên kẻ địch với những cái sừng sắc bén. Guốc thép vang lên sôi nổi, khiến những đám tia đỏ bay lên khỏi mặt đá cổ đại, và cái bờm gợn sóng trong gió như một dòng nước hắc ám thuần khiết.

Họ chiến đấu dưới bầu trời đêm trống rỗng...

Và rồi, Lạc Khỏi Ánh Sáng chết..... Hoặc là cậu đã nghĩ vậy.

Thay vì tan biến vào hắc ám và tái sinh trong cơn ác mộng mới, cậu ngã xuống đất, khiến cả thế giới rung chuyển.

'Gì đây? Mình rốt cuộc chết thật rồi?'

Cậu cho rằng bản thân nhìn thấy những vết rách kì lạ xuất hiện trong thực tại...

Và rồi, hiện thực đó tan vỡ như một tấm màn đen bao la. Mọi thứ quanh cậu

- hòn đảo đá, xác con thuyền đang cháy, kể cả bầu trời không ánh sáng

- gợn sóng và lung lay, như một tấm màn mà bị bóp nhăn bởi một bàn tay khổng lồ vô hình. Một giây sau đó, rách và hư hại, tấm màn vỡ tan..... Đó là một cảnh tượng tráng lệ, nhìn thấy cả một thế giới tiêu tan ngay trước mắt.

Một thời gian sau đó, Lạc Khỏi Ánh Sáng thấy bản thân ở trong hắc ám bất tận, vây quanh bởi hư vô. Cơn đau không còn nữa... thật ra thì cậu thậm chí còn không có vẻ có một cơ thể. Thay vì đó, cậu đã biến thành một cái bóng vô dạng, với ba quả cầu lửa màu đen cháy mãnh liệt ở sâu bên trong.

Lạc Khỏi Ánh Sáng cười.

"Chuyện gì xảy ra? Đừng nói... đừng nói với tao mày hết ác mộng rồi nha, dã thú! Ồ, giờ mày làm gì đây?!''

Thay vì trả lời, có gì đó di chuyển trước mặt... đằng sau... xung quanh.

Ở ngoài hắc ám đó, có một cái bóng khác. Nhưng cái này... cái này sâu hơn, rộng lớn hơn, và cổ đại hơn rất nhiều.

Nó chứa đầy sự tà ác và căm ghét.

Trong lúc giọng nói cậu vang vọng trong hư vô, cái bóng to lớn đột nhiên dâng trào, bao phủ lấy cậu.

Và rồi...

Lạc Khỏi Ánh Sáng... Sunny... thức giấc.

Sunny lăn ra khỏi giường, nắm lấy lồng ngực. Găng tay cạ vào kim loại mã não trên ngực, và trong giây kế tiếp, cậu ngã lên sàn đá lạnh lẽo, điên cuồng nhìn quanh, mắt tràn đầy mơ hồ và sợ hãi.

"M

-mình đang ở đâu? Lại một ác mộng?"

Cậu nhìn thấy một con rắn đáng sợ cuộn mình trong một góc, ánh mặt trăng nhàn nhạt khiến vảy nó lấp lánh, và một vị hiệp sĩ duyên dáng trong bộ giáp đen đứng canh gác ở cửa. Trong một giây, Sunny hoảng hốt, rồi nhớ họ là ai.

'... Thánh? Rắn Linh Hồn?'

Và rồi, cậu nhớ bản thân là ai.

Đồng tử mở to.

"Mình... đã thức."

Những kí ức rời rạc từ vô số cơn ác mộng nhấn chìm tâm trí, mỗi cái đáng sợ hơn cái còn lại. Vài cái đã phai đi, như cách giấc mơ thường làm... nhưng vài cái thì ở lại, gần rõ ràng và sống động

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!