Có hàng rào gỗ được xây trong sân đấu, chia nó ra thành nhiều phần nhỏ, mỗi cái khu vực được liên kết với cái tiếp theo bằng một cánh cửa sắt gỉ. Hiện tại, Sunny đang ở ngoài rìa của đấu trường, với bức tường đá của nó đằng sau lưng. Ba hàng rào vững chắc tạo thành ba cạnh còn lại của cái hộp giết chóc, những gai sắc bén đặt trên chúng để ngăn không cho những kẻ chiến đấu cố trốn thoát..... Và không có nhầm lẫn gì cả, cậu quả thật đang ở trong một đấu trường. Một nhà hát chết chóc nơi những nô lệ chiến đấu với nhau nhằm giải trí cho đám đông, trừ khi họ muốn bị tàn sát bởi những đấu sĩ khác, hoặc là bởi chủ nhân của mình.
Mặc dù phải thừa nhận là đấu trường này khá kì lạ. Đầu tiên, những nô lệ chủ yếu là thú hoang và quái vật đủ loại, chứ không phải nhân loại bị bắt. Đám đông cũng cư xử kì lạ. Sau trải nghiệm ở Mộng Cảnh, Sunny đã cho rằng sẽ nhìn thấy khán giá bị áp đảo bởi sự khát máu và sự hứng thú hắc ám, tàn nhẫn.
Thay vì vậy, những người này lại có vẻ vui vẻ và tự hào, gần như trang nghiêm. Như là đám đông đang thật sự mừng cho những người đấu sĩ, và thậm chí có chút... ghen tị? Đám đông không ở yên, hát đi hát lại một từ:
"Huy hoàng! Huy hoàng! Huy hoàng!"
Giọng nói của họ hòa vào nhau thành một âm thanh vang vọng, như sấm rền.
'Đám khốn kiếp kia bị quái gì vậy...'
Buồn là Sunny không có quá nhiều thời gian để suy nghĩ về sự kì lạ của khán giả. Cậu có vấn đề to hơn cần giải quyết.
Ngay trước mặt, một sinh vật khác vừa được tháo xích, cơ thể mạnh mẽ của nó phủ bộ lông nâu dơ bẩn. Bốn chân mạnh mẽ, một cái mõm dài đầy răng nanh đáng sợ, và sáu mắt cháy lên sự điên dại... nó rất tương tự Sói Sợ Hãi mà cậu đã chiến đấu trên hòn đảo mà có những cây cối vặn vẹo kì lạ.
Và nó không chỉ một mình.
Hai con thú khác xuất hiện đằng sau con đầu tiên, ngã xuống đất và gầm lên một tiếng đến từ ruột gan.
'Chết tiệt thật!'
Sunny dời ánh mắt, cố đánh giá Cấp Bậc và Lớp của đám thú đầy sát ý kia. Ít nhất thì chúng có vẻ nhỏ hơn Quái Vật Sa Ngã mà cậu đã giết
- chỉ có kích cỡ của một con bò chứ không phải một phương tiện chở hàng. Khả năng nhìn vào linh hồn của vật sống mà cậu mới có được, sẽ giúp cậu nhìn thấy hồn tâm của chúng...
Nhưng mà, thứ cậu nhìn thấy bên dưới bộ da cứng cáp khiến cậu bối rối. Thay vì những quả cầu ánh sáng rực rỡ, đám sinh vật có thứ hắc ám xoáy tròn xấu xí ở trung tâm, những mạch tỏa ra khắp linh hồn chúng như thứ ung thư mọc ra. Trong đáy của hắc ám đó, có gì đó không rõ mà có vẻ như đang di chuyển, như thể cố gắng tự giải thoát.
Cảnh tượng đó vừa đáng sợ vừa buồn nôn.
Nó hơi khiến cậu nhớ lại thứ thối rữa mà cậu đã nhìn thấy trong Tháp Mun, mọc ra từ cánh tay bị đứt của Weaver.
'... Vậy ra đây là tâm của đám Sinh Vật Ác Mộng.'
Sunny không hề biết cách đánh giá Cấp Bậc của tâm như này, vì cậu chỉ biết nhắm chừng loại thông thường nhờ vào kích cỡ và độ sáng. Thứ hắc ám mọc trong đám sói có vẻ như phân biệt thành hai xoáy, ít nhất cho cậu biết chúng chỉ là Quái Vật.
Mà cũng không giúp được gì nhiều.
Làm sao có thể chiến đấu với ba quái trong lúc còn không hoàn toàn đứng thẳng người trong cái cơ thể xa lạ này? 'Nguyền rủa!'
... Cậu cũng không vui với việc cái cơ thể gầy gò và mạnh mẽ này đang đứng hơn hai mét, hoàn toàn không có mỡ... và hoàn toàn tr*n tr**, đống hàng lộ ra cho mọi người thấy.
Hoặc cắn!
Hơn nữa, trong đám đông có không ít phụ nữ...
Che giấu sự khó chịu, Sunny nhìn chăm chú đám sói, đôi mắt đen đầy sự phẫn uất đe dọa. Môi cậu tách ra, để lộ những răng nanh sắc bén mà không hề kém đám quái vật kia. Một tiềng gầm gừ trầm thấp thoát ra khỏi miệng.
'Coi nào... xem tao to và đáng sợ chưa kìa! Tụi bây sẽ không muốn chiến đấu với một con ác ma đáng sợ như tao, đúng không? Phải bị điên mới tấn công một thứ khủng khiếp như tao...'
Tiếc là, đám Sinh Vật Ác Mộng kia đúng là vậy. Điên...
Đám sói lao về phía trước, ánh mắt đầy tơ máu cháy lên sự điên cuồng. Cái mồm mở ra, ở mép sùi bọt. Đám đông rống lên.
'Nguyền rủa mọi thứ!'
Sunny ra lệnh cho những cái bóng quấn lấy cơ thể, làm vậy đột nhiên biến nó trở thành đen và không bóng lưỡng, như thể cắt từ hắc diện thạch. Biết ơn là ít nhất phần này của Phân Loại vẫn hoạt động... gần như ngay tức thì, sức mạnh của cậu tăng lên gấp bốn lần, tốc độ cũng vậy.
Cậu lao xuyên qua bóng tối và xuất hiện từ một cái bóng của đám sói, bốn tay b*n r* trước nắm lấy con thú, những móng vuốt nhọn cắm sâu vào da thịt mềm mại. Sunny vẫn chật vật để điều khiển cơ thể, vì vậy nên chuyển động của cậu chậm và lộn xộn hơn nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!