Chương 39: Ác mộng không hồi kết

Sunny thức dậy từ cơn ác mộng, cậu thấy mình là một cái bóng mà đã mất đi động lực để sống tiếp. người mà thức dậy từ cơn ác mộng nơi hắn ta là một hoàng tử bị nhấn chìm trong một ngôi mộ thép nấu chảy, người mà thức dậy từ cơn ác mộng nơi hắn ta là một ông lão chết trong lúc ôm lấy cơ thể của người mẹ bị giết hại, người mà thức dậy từ cơn ác mộng nơi hắn ta là một người trần nhìn thế giới của mình bị một vị thần hủy diệt.

Nhanh chóng, Sunny thấy được bản thân đang bị cột vào một cái cọc, với lửa lan tỏa từ đống bùi nhùi bên dưới bàn chân trần, có một đám đông mà cậu đã từng xem là bạn bè và láng giềng đang nhìn theo cảnh tượng này với sự vui vẻ b*nh h**n. Tất cả những gì cậu có thể làm là vô vọng chật vật giãy giụa cố thoát khỏi ràng buộc và cầu nguyện khói sẽ khiến cậu chết ngạt trước khi lửa thiêu đốt da thịt mình...

Nhưng lời cầu nguyện không được đáp lại.

La hét từ bên trong ngọn lửa, cậu chết..... Đến lúc đối mặt ngày mới.

Sunny tuyệt vọng chiến đấu trong lúc những răng nanh sắc bén xé xác cậu, cậu đang bị ăn sống. Nhưng cho dù chật vật đến mấy, thì vẫn là vô dụng. Con quái vật chỉ là quá mạnh mẽ, điên cuồng, và tàn nhẫn.

Và rồi, cậu chết.

Lại đến lúc đối mặt ngày mới.

Sunny chết chìm, bị một sợi xích nặng nề cột quanh chân.

Sunny nằm đổ máu trên một chiến trường, chịu đựng cơn khát khủng khiếp và quá yếu để di chuyển, những đám quạ đói mổ xẻ gương mặt cậu.

Sunny nhìn cảnh cả gia đình mình bị hành hình trước khi bản thân cũng bị treo cổ từ bức tường của một pháo đài ảm đạm.

Ném vào hắc ám bất tận của Bầu Trời Bên Dưới bởi một người mẹ mất trí, Sunny chết vì đói, khát, và sợ hãi, quá mệt mổi để la hét hay là khóc lóc.

Sunny bị giết và bị biến thành một con búp bê gỗ bởi một tên pháp sư thù hằn, và lại bị giết lần nữa sau một thời gian vĩnh hằng của sự phục vụ yên lặng, con búp bê cháy thành tro trong lúc ngã vào một biển lửa trắng.

Tim cậu bị đâm bởi một con dao hắc diện thạch trên tế đàn làm từ hắc ám thuần túy.

Cơ thể bị chặt bởi lưỡi đao của tên chiến binh khổng lồ trong bộ áo choàng đỏ tơi tả, trong lúc một đám đông vui vẻ reo hò từ những ghế đá của một nhà hát cổ đại..... Lại đến lúc đối mặt ngày mới.

Những cơn ác mộng không bao giờ kết thúc, chảy từ thứ này đến thứ khác. Mỗi lần, Sunny thức dậy, chắc chắn rằng thứ mình vừa trải nghiệm chỉ là một giấc mơ đáng sợ. Nhưng rất nhanh, cuộc sống trong lúc thức tỉnh cũng biến thành kinh dị hoàn toàn.

Và rồi, cậu sẽ chết.

Và rồi, lại đến lúc đối mặt ngày mới.

Sunny mở thấy bản thân hùng mạnh và yếu ớt, trẻ và già, nam và nữ, người và thú. Kết cục luôn như nhau. Mỗi nơi cậu đi đến, mỗi nơi cậu chạy khỏi, cho dù cậu là ai, thì vẫn chỉ có đau đớn và cái chết.

Và điên cuồng. Như thể mọi người cậu bắt gặp đều bị nhiễm một cơn điên khùng tồi tệ không thể giải thích nổi.

Cả thế giới phát cuồng...

Và cậu từ từ cũng vậy.

Sau một lúc, cậu thấy việc thức dậy trở nên càng lúc càng khó khăn. Đôi lúc, cậu không thể phân biệt phần nào của cuộc đời là thật, và thứ nào là do cậu mở ra. Mặc dù những thứ kinh dị mà cậu trải nghiệm như là ác mộng, trọng lượng của chúng vẫn tích lũy, chậm rãi bẻ gãy tinh thần của cậu. Gương mặt thay đổi, kí ức thay đổi, nhưng mà một thứ thì vẫn giống nhau.

Sự kinh hoàng.

Sự kinh hoàng ghê gớm, luôn luôn tồn tại, của việc thức giấc từ một cơn ác mộng chỉ để bị đẩy vào một cơn ác mộng tồi tệ hơn nữa..... Và hai thứ khác cũng giữ nguyên. Cơn đau trong ngực, và những quả cầu ánh sáng mà cậu đôi lúc nhìn thấy cháy bên trong linh hồn ai đó.

Sunny là một người lính trong trận chiến tranh giữa Thành Phố Ngà và Đấu Trường Đỏ. Bị sự kinh hoảng nuốt chửng, cậu nhìn những thứ khổng lồ rực sáng làm từ thép bóng loáng bước về phía trước, khiến cả hòn đảo run rẩy. Một cánh tay kim loại khổng lồ chậm chạp di chuyển về phía trước, bắt lấy con thuyền bay nhanh và nghiền nát nó trong nắm tay khổng lồ.

Và rồi, tên khổng lồ sắt lại bước thêm một bước...

Đột nhiên, bầu trời biến mất, bị thay thế bởi một mảng kim loại bóng lưỡng rộng lớn. Tên khổng lồ đặt chân xuống, nghiền nát Sunny, và tất cả những chiến hữu của cậu, thành một đống máu bầy nhày.

Sunny chết...

Và rồi, cậu la hét tỉnh dậy.

Lại đến lúc đối mặt ngày mới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!