Chương 38: Hết giấc mơ này đến giấc mơ khác

Sunny đi trong những sảnh trống rỗng của lâu đài của mình, bọc trong bóng tối. Mỗi nơi cậu đi ngang qua, ánh trăng mờ ảo biến mất, bị nuốt vào dòng thủy triều hắc ám. Bước chân cậu im lặng, và ý nghĩ cũng vậy.

Giơ lên bàn tay trong găng tay bằng tơ đen, cậu đưa những ngón tay theo những chạm khắc tinh xảo, không quan tâm nhớ lại những sự kiện mà được khắc trên tường đá. Chúng là những chiến thắng và những vinh quang của cậu, khắc vào trang sử... nhưng mọi thứ đều đã quá xa và xảy ra từ quá lâu rồi, ở lúc bình minh của Thời Đại Anh Hùng.

Cậu cũng từng là một vị anh hùng, chiến đấu với tàn tích của đám Tha Hóa trong khắp thế giới trần tục. Cậu đã không ngoan và không biết sợ hãi, can đảm và bất khuất, đầy niềm tin và hi vọng..... Thời Đại Anh Hùng đã kết thúc, nhưng Sunny thì vẫn còn.

Đến hiện tại, tất cả những kẻ hầu và chiến binh của cậu đã từ lâu rời khỏi, mang đi những thứ kho báu mà cậu không còn quan tâm đến nữa. Sảnh của lâu đài có bóng tối, và không có gì khác.

Ừ thì... trừ một tên ngu ngốc trung thành, quá bướng bỉnh để hiểu ý người khác.

'Xin lỗi, nhóc. Ngươi đáng lẽ nên tìm đến một chủ nhân tốt hơn...'

Chết tiệt thật... tại sao đột nhiên tim cậu lại đau đến vậy? Sunny mở cổng dẫn ra sân, không buồn đóng nó lại lúc cậu rời khỏi. Tòa lâu đài này sẽ, không phải nghi ngờ, bị một vị Lãnh Chúa Xích khác chiếm lấy sớm mà thôi. Hoặc thậm chí có lẽ là bởi một nhóm trộm cắp linh tinh nào đó... dù sao thì cậu cũng không quá quan tâm.

Đứng trong bóng tối, Sunny chần chừ, rồi lấy ra hai con dao giấu trên cẳng tay. Một cái có vẻ được làm từ một mảnh thủy tinh ma quái, còn lại là từ một ngọn than xinh đẹp.

Một con dao được Lãnh Chúa Ánh Sáng tin tưởng giao cho cậu, con còn lại là do cậu cướp đi.

Cơn ác mộng mà cậu vừa thấy chắc là vì sự tội lỗi mà cậu còn không biết bản thân đã có. Nhưng tại sao lại thấy có lỗi chứ? Chỉ có thằng ngu ngốc kia mới đáng bị đổ lỗi vì làm mất con dao cho Sunny.

Và chắc chắn, hai anh em đó sẽ không đủ b**n th** để nghĩ ra thứ ghê tởm đến vậy... ít nhất là vẫn chưa.

Sunny thở dài và lắc đầu, hờ hững với những định mệnh của những kẻ bất tử khác. Rồi, cậu khẽ quay người và nhìn một bóng người cao xuất hiện trong hắc ám.

Một con ác ma cao kều với làn da xám nhạt, bốn tay, và cặp sừng cong đang đến gần cậu và cúi đầu, một biểu hiện buồn bã khiến những đường nét dã thú trên gương mặt vặn vẹo.

Sunny mỉm cười.

"Đừng có trông ủ rũ như vậy, nhóc. Ngươi biết là ngày này rồi cũng phải đến.

Ác ma không trả lời..... Hắn cũng không phải là có thể.

Lại thở dài, Sunny giấu con dao than vào trong vỏ, rồi đưa nó cho sinh vật dáng cao, kẻ chần chừ vài giây rồi nhận lấy nó với sự sợ hãi và tôn kính.

"Cẩn thận đừng làm rơi. Một vị thần làm ra nó đó, biết không? Nó là thứ rất quý giá... đủ quý để ngay cả ngươi cũng không phù hợp dùng nó. Những kẻ khác sẽ ăn sống ngươi nếu chúng phát hiện."

Cậu nhìn về phía đông bắc, cân nhắc gì đó, rồi nói thêm.

"... Mang nó đến Đền Thờ Chén Thánh và đưa nó cho Trinh Nữ Chiến Tranh. Nói cô ta... nói cô ta chúng ta sẽ gặp lại, ở Cõi Bóng Tối. Đó là mệnh lệnh cuối cùng ta dành cho ngươi, nhóc. Sau đó, ngươi được tự do."

Ác ma nắm chặt tay, rồi chậm chạp lắc đầu.

Sunny bật cười.

"Vậy mà, sẽ là như thế đó. Giờ thì, đi đi! Chủ nhân ra lệnh cho ngươi!"

Sinh vật cúi xuống, rồi buồn bã gầm lên, và biến mất vào bóng tối.

Sunny nhìn hắn rời đi. Nhanh chóng, con ác ma đã rời khỏi lâu đài, vượt qua những ngọn đồi xanh mát, và leo xuống một sợi xích mà dẫn khỏi hòn đảo.

Đảm bảo sinh vật đã đi mất, Sunny gọi lại những do thám bóng tối của mình rồi tặc lưỡi.

"Tsk. Hắn ta thậm chí còn không ngoảnh lại một lần. Đúng là đồ quỷ nhỏ vô tâm..."

Dứt lời, cậu đi về phía cổng lâu đài, theo sau là một biển bóng.

Trong lúc bước đi, một con ngựa ô xinh đẹp dâng lên từ trong chúng, bờm của nó đen như đêm, với những cái sừng dài mọc ra từ đầu và những thứ răng mà trông giống sói hơn là ngựa bình thường.

Mắt con ngựa cháy lên những ngọn lửa đỏ thẫm hăm he.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!