Tra tấn tiếp tục không có hồi kết.
Sunny hét lên khi có giọng để hét, và yên lặng khi đã khàn mất. Từ rất lâu rồi... cả thập kỷ trước... cậu vẫn còn có lòng kiêu hãnh, và đã chịu đựng tra tấn mà không cho kẻ tra tấn mình sự thỏa mãn của việc nghe thấy mình gào rống, khóc thét, và năn nỉ.
Nhưng mà vô nghĩa. Kiêu hãnh gì đó không tồn tại... chỉ có đau đớn.
Bất cứ ai cũng đã chết từ sự đau đớn phi nhân loại mà cậu đã chịu và những vết thương khủng khiếp trên cơ thể. Nhưng Sunny không chết... không thể chết... vậy nên, sự đau khổ này là bất tận.
Mỗi buổi sáng, vết thương biến mất, như thể được tái sinh. Mỗi buổi sáng, tên tra tấn quay lại, và vòng lặp tái diễn.
Bản thân kẻ tra tấn chưa từng hỏi Sunny gì cả. Như thể hắn tra tấn tù nhân của mình chỉ vì tra tấn. Nhưng mà... chủ nhân của hầm ngục này chưa bao giờ có vẻ tận hưởng sự tàn nhẫn này. Hắn ta chưa từng tiêu khiển trong sự đau đớn của nạn nhân hắn, thay vì đó, gần như có vẻ buồn vì phải thực hiện nghĩa vụ của mình.
Tại sao chuyện này lại xảy ra? Nó đã kéo dài bao lâu?
Cơn ác mộng không hồi kết này đến bao giờ mới kết thúc?
'Cơn ác mộng... không hồi kết...'
Sunny không biết... cậu còn suýt không nhớ nổi ngay cả bản thân. Cậu chỉ biết là sợ hãi, hắc ám, và đau đớn.
'Lãnh Chúa cứu con...'
Trong một ngày như vậy, cậu mở mắt nhìn thấy tên tra tấn tiến vào phòng giam. Tên đao phủ của riêng cậu là một kẻ dáng người cao, có vẻ quyền quý, da trắng như ngà, tóc vàng bóng loáng, và đôi mắt hổ phách đầy sự bình tĩnh, quyết tâm, và u sầu.
Như mọi khi, tên tra tấn chuẩn bị dụng cụ, và như mọi khi, Sunny gắng gượng cơ thể tàn tạ, không có ý nghĩa cố thoát khỏi xiềng xích..... Nhưng lần này, có gì đó bất ngờ xảy ra. Sunny đứng hình và nhìn chăm chú người đàn ông tỏa sáng trước mặt, mắt mở to.
'Liệu có thể?'
Cũng như trong cơn ác mộng khủng khiếp mà cậu đã thấy vài ngày trước, có một quả cầu ánh sáng xinh đẹp cháy lên trong ngực tên tra tấn. Sự tuyệt mỹ của nó tràn qua Sunny, khiến cơn đau rút đi trong một giây.
Một nụ cười yếu ớt, nhàn nhạt hiện lên mặt cậu.
Sunny tắm trong ánh sáng đó, và thì thầm:
"Mặt trời..."
Ôi, cậu mong mỏi nhìn thấy mặt trời lần nữa đến bao nhiêu...
Tên tra tấn ngừng động tác, rồi chậm rãi quay sang cậu. Đôi mắt hổ phách sáng lên cảm xúc bất chợt.
"... Lại nói chuyện?"
Hắn ta bước một bước dè chừng và quan sát gương mặt Sunny, rồi dịu dàng v**t v* nó.
"Em trai, em trai ta... thật tốt biết mấy vì lại được nghe giọng nói của em."
Sunny rùng mình.
"... Em trai? Chúng ta... là anh em?"
Cậu yếu ớt, và bối rối. Những ý nghĩ hỗn loạn nhảy nhót trong tâm trí tan vỡ, dễ vỡ như những bông hoa tuyết trong nhiệt độ mùa hè. Cậu thấy khó để tập trung vào bất cứ thứ gì, kể cả nếu như muốn. Nhưng mà... cậu không muốn. Từ rất lầu rồi đã không muốn.
Tên tra tấn mỉm cười buồn bã.
"Em quên cả anh rồi sao?"
Sunny cau mày, cố nhớ lại. Anh trai... cậu có một người anh sao? Đúng, đã từng có. Anh trai cậu cao quý, gan dạ, và thông thái. Anh trai cậu được Lãnh Chúa Ánh Sáng ban phúc. Anh trai cậu được giao cho nghĩa vụ thiêng liêng...
Và bản thân Sunny cũng vậy..... Hoặc có lẽ cậu chỉ đang nhớ đến những mảnh rời rạc của những giấc ác mộng cũ. Ai biết được?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!