Chương 36: Xúc phạm

"Ngươi đến đây làm gì, Solvane?"

Sunny quay người lại, nhìn người phụ nữ tinh xảo đứng sau lưng, bộ váy cô mặc được dệt từ vải xanh đơn giản, một thắt lưng làm từ vỏ cây quanh bờ eo thon gọn. Mặc dù trông chỉ hơi lớn tuổi hơn vị khách của họ, với làn da mềm mại và đôi mắt nâu lung linh, cô có một sự hiện diện bình tĩnh và tự tin mà mang đến yên bình và cảm giác an toàn cho mọi người xung quanh.

Người phụ nữ trông rất đẹp, thông thái... và trẻ tuổi. Quá, quá trẻ. Cô cũng trông rất giống Sunny.

Như mọi khi, nhìn thấy cô mang đến sự vui vẻ ấm áp và buồn bã sâu đậm cho con tim cậu.

Sunny mỉm cười, che giấu sự buồn sầu, rồi nói bằng giọng dịu dàng và trìu mến nhất:

"... Chào, mẹ. Chúng ta có khách."

Phu Nhân của Khu Rừng

- mẹ cậu

- nhìn thoáng qua cậu, và trả lời bằng giọng mà mang đầy sự căng thẳng và gấp gáp:

"Tránh xa cô ta ra. Ngay bây giờ!"

Sunny cau mày, mơ hồ, rồi làm thôi lời nói đó, gian nan đẩy cơ thể già nua về phía trước với sự giúp đỡ của cây trượng. Tim cậu tỏa ra từng đợt đau đớn khắp ngực... ài, hôm nay đi lại cũng khó...

Đằng sau cậu, một nụ cười nham hiểm hiện trên gương mặt cô gái trẻ xinh đẹp mà mẹ cậu đã gọi là Solvane. Cô chậm rãi đứng dậy từ mặt cỏ và đối diện Phu Nhân của Khu Rừng, đôi mắt xán lạn cháy lên thứ ánh sáng nghiệt ngã.

"Cô chắc chắn biết tại sao ta đến đây. Không cần phải giả vờ, Aidre."

Sunny cuối cùng đến bên cạnh mẹ mình, quay lại để nhìn người hành hương kì lạ kia.

'Có gì đó... có gì đó không đúng. Làm sao cô ta biết tên mẹ mình?'

Liệu cô ta có lẽ là một Người Thức Tỉnh mạnh mẽ? Ừ thì, cho dù cô ta là ai, thì người canh gác trường tồn của Rừng Thiêng sẽ không để mọi thứ vượt quá giới hạn. Cô ta không chỉ là mẹ cậu, mà còn là Người Siêu Việt Aidre, người nhận được sự ban phúc của Thần Trái Tim. Nên, không có việc gì phải lo lắng.

Không có gì tồi tệ bao giờ xảy ra ở Rừng Thiêng.

Ý nghĩ của cậu bị ngắt đứt bởi việc đột nhiên có một quả cầu ánh sáng rực rỡ khác xuất hiện... cái này ở bên trong cơ thể của mẹ cậu. Sunny nhìn chăm chú lưng cô vài giây, rồi liếc lại Solvane. Cậu thậm chí còn nhìn cả con ngựa.

'Hở...'

Cùng lúc, nụ cười đã biến mất khỏi gương mặt xinh đẹp của Solvane. Giọng nói cô ta trở nên lạnh lẽo và sắc bén khi nói:

"Ta đã nghe những lời đồn trong khắp Vương Quốc Hi Vọng, một giáo phái của những kẻ tôn thờ cô ta đang chậm rãi lan tỏa như một cơn dịch hạch. Cô có thể tưởng tượng được sự bất ngờ của ta... sự phẫn nộ, sự giận dữ... khi ta phát hiện cô là nguồn gốc của căn bệnh đó. Cô!"

Gương mặt Sunny tối lại.

'A... Ra là về chuyện này...'

Cậu đã cảnh cáo mẹ cậu là chuyện như này có thể xảy ra. Nói bất cứ thứ gì tốt về một daemon gần như đồng nghĩa với nghịch thần, ở thời này. Có lẽ cậu nên nghe theo lời khuyên của chính mình mà ngậm miệng lúc ban nãy...

'Chết tiệt thật.'

Trong lúc đó, Solvane nắm chặt tay lại.

"Ta đến đây để bị phản bác, nhưng thay vì đó, lại thấy những lời buộc tội đó là sự thật. Chính con trai của cô bị những thứ dị giáo đó lây nhiễm. Làm sao... làm sao cô có thể phản bội chúng ta? Cô đã tạo ra giáo phái tôn thờ daemon. Cô đã nuôi dưỡng chính cái thứ mà chúng ta được tạo ra để ngăn chặn!"

Phu Nhân của Khu Rừng cau mày.

"Nếu đúng thì sao? Hay là cô, có lẽ, cho rằng ta đã quên đi lời thề nghiêm trang mà chúng ta đã lập ra? Không... không, mấy người mới là kẻ mà đã mù quáng với ý chí của Lãnh Chúa Ánh Sáng. Mấy người mới là kẻ đã thất bại nghĩa vụ của mình."

Solvane nhìn chăm chú người phụ nữ tinh xảo trong bộ váy xanh, biểu hiện nghiệt ngã. Rồi, cô chậm rãi lắc đầu:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!