Chương 34: Trụ lửa

Sunny thức dậy ngay trước bình minh. Cậu nằm im một lúc, không muốn rời khỏi cái ôm ấm áp trong tấm chăn. Rồi, thở dài thật sâu, cậu ngồi dậy và rùng mình trong cái lạnh của ban mai. Đến lúc đối mặt ngày mới, và có rất nhiều việc phải làm. Cậu không có cớ để lười biếng...

Một cơn đau đột nhiên tỏa ra khắp ngực. Cậu nhìn xuống với một biểu hiện mơ hồ, quan sát những thứ sẹo cũ kĩ trên làn da nâu rám nắng.

'... Chắc trời lại sắp mưa?'

Rồi, một bàn tay ngọc ngà đột nhiên xuất hiện từ bên dưới chăn, m*n tr*n cơ bắp săn chắc của cậu.

''Đã sáng rồi sao?"

Sunny mỉm cười, nắm lấy tay vợ mình, và gật đầu.

"Đúng vậy, ánh dương của anh."

Cô thở dài.

"Được rồi... đi đi, chuẩn bị. Em sẽ đánh thức con tiểu quỷ."

Cậu bất động một lúc, nhàn nhã ngắm nhìn vị mĩ nữ mà cậu đã bằng cách nào đó lừa gạt cưới lấy một tên vô lại như bản thân thay quần áo, cẩn thận không chạm đến cái bụng tròn nơi mà đứa con thứ hai của họ đang ngủ yên bình, không chút lo lắng trên đời này. Nụ cười cậu trở nên rộng hơn một chút.

"Đã nói là đi đi! Hôm nay không phải ngày để anh quậy phá, đồ du côn... quên rồi sao?"

Sunny làm mặt buồn bã, rồi đứng dậy và cũng mặc vào quần áo.

Khi rời khỏi phòng ngủ, những người hầu đã bận rộn làm việc, chuẩn bị cho ngày hôm nay. Khi họ nhìn thấy cậu, mỗi người tôn trọng cúi người và chào hỏi với giọng nói ấm áp. Bị đối xử với sự mến mộ và trang trọng như này, Sunny cũng phải đeo lên một gương mặt xứng đáng với một vị lãnh chúa.

'Thật phiền toái...'

Những người hầu đang chuẩn bị mọi thứ cho chuyến đi sắp đến, nhưng mà có một thứ cậu phải tự mình làm. Đó là thứ mà Sunny sẽ không cho phép ai khác làm cả, không phải vì không tin tưởng, mà đơn giản là vì nó là nghĩa vụ của cậu.

Tiến vào chuồng ngựa, cậu chào hỏi vật cưỡi của mình rồi đi cho thức ăn và nước uống cho con thú cao quý trước khi đặt yên lên cái lưng rộng của nó. Sunny có lẽ đã trở thành một lãnh chúa có chút danh tiếng và đã để lại quá khứ huyên náo của mình, nhưng mà sự liên kết giữa một chiến binh và ngựa của hắn ta là thiêng liêng.

Chỉ vì hai người họ không còn phải mạo hiểm tính mạng trên chiến trường không có nghĩa là cậu sẽ quên điều đó.

Khi mọi thứ hoàn tất, cậu dẫn con ngựa đến sân và cột một cái bao kiếm gỗ cũ kĩ vào yên ngựa. Thép lạnh lẽo của cây kiếm xinh đẹp an toàn ẩn giấu bên trong.

Rồi, cậu nhìn chăm chú bao kiếm một lúc, xoa lấy lồng ngực đau nhói với ánh mắt xa xăm. Một biểu hiện khó thấy, hắc ám hiện lên mặt.

Sau một lúc, âm thanh tiếng bước chân nhanh chóng tiến về phía cậu.

"Bố!"

Sunny quay lại và ôm lấy con trai mình thật chặt.

"Cố đánh lén người bố tội nghiệp này hả? Không nhanh vậy đâu... ta đã rình quái vật từ trước khi thằng ranh như con ra đời!"

Cậu bé cười khúc khích, rồi lùi lại một bước.

Hôm nay cậu bé sẽ bảy tuổi, và trong dịp này, mẹ cậu đã bận cho cậu bộ đồ tốt nhất mà họ có. Con quỷ nhỏ này trông gần giống một đứa trẻ đàng hoàng, chứ không phải một thứ Tha Hoá bị đưa đến thế giới này để tra tấn bố mẹ bất lực của nó.

"Tại sao phải lén lút? Quá yếu để trực tiếp giết chúng hả bố?"

Sunny bực bội thở dài và nhìn lên thiên đường.

'Nữ Thần, cứu...'

Tại sao con trai họ lại thừa hưởng cái lưỡi độc địa của cậu? Cùng lúc, cậu bé đã quay người và nhìn ra xa, nơi mà bóng dáng xinh đẹp của Tháp Ngà có thể nhìn thấy trong ánh sáng ban mai. Mắt cậu bé mở to.

"Bố... có thật không? Hôm nay con sẽ được gặp cô ấy? Nữ Lãnh Chúa?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!