Chương 30: Phù Thủy độc ác của phương Đông

Sunny nhìn chăm chú con quỷ đáng sợ kia vài giây, rồi đột nhiên nhăn nhó, nắm lấy ngực, và ngã xuống một gối.

Một tiếng gầm dã thú thoát khỏi hàm răng nanh.

'Argh!'

Tim cậu đập loạn xạ, khiến những cơn đau lăn ra toàn bộ cơ thể kiệt sức. Cậu cảm thấy yếu ớt và chóng mặt, những giọt mồ hôi đầy trên làn da hắc diện thạch. Tình trạng này chỉ càng tệ hơn vì cảm giác yếu đuối quen thuộc mà đến từ việc dùng cạn kiệt tinh túy.

Sunny cảm thấy... yếu nhược.

'Thần thánh... nguyền rủa! Mình... mình chuẩn bị đau tim chắc?'

Cậu r*n r*, bất động một lúc, rồi chậm chạp đứng dậy. Vẫn nắm lấy ngực, cậu ngượng nghịu khom người và nhìn quanh, cố xác định hòn đảo mình đang ở là nơi nào, và thứ sinh vật độc ác gì mà có thể giữ con quái Đồi Bại kia không dám đến gần.

Mắt cậu hơi mở to.

'Không đời nào...'

Đêm đang đến gần, và hòn đảo bị nhấn chìm trong ánh sáng đỏ thắm của hoàng hôn. Mặc dù chỉ từng đến đây có một lần, Sunny vẫn nhận ra nơi này... sự rộng lớn của hòn đảo, cỏ xanh tươi mà bao phủ lấy bề mặt như một tấm thảm mềm mại, những ngọn đồi, đống di tích phủ rêu...

Cậu đã đến đảo Nam, nơi mà có pháo đài đổ nát ở điểm nối của Sợi Xích Vĩ Đại, một trong những sợi xích neo Đảo với đại lục của Cõi Mộng ở xa bên dưới.

Ừ thì... pháo đài đó đổ nát trong tương lai. Hiện tại, nó có lẽ vẫn còn đứng.

'... May mắn chưa.'

Sunny mừng vì biết được bản thân đã đến được điểm ở phía tận nam của Đảo Xiềng Xích trong lúc cắm đầu chạy trốn khỏi con quỷ Nhựa Đen. Nhưng mà, cậu vẫn cảm thấy bất an về việc con vật khủng khiếp kia không chịu đến gần đây.

Cậu đang không ở điều kiện có thể chiến đấu với bất cứ thứ gì, chứ đừng nói đến một sinh vật có khả năng dọa nạt một Quái Vật Đồi Bại.

Nhưng mà cậu có lựa chọn nào khác? Sunny liếc nhìn cái cơ thể to đùng của thứ đáng sợ kia ở phía xa, rồi nhìn về phía trung tâm của hòn đảo. Lựa chọn, thật ra khá là đơn giản: cậu có thể nhảy trở lại sợi xích thiên đường và thử vận may trong một trận chiến với quỷ Nhựa Đen, hoặc là ở lại trên đảo và chấp nhận rủi ro có thể gặp thứ kinh dị không rõ kia.

Cậu hơi chần chừ... rồi bắt đầu đi cà nhắc khỏi mép đảo.

Đúng, một mối nguy hiểm không biết gần như luôn tệ hơn thứ quen thuộc... nhưng ai biết được, có lẽ cậu sẽ gặp may.

Có lẽ thứ kinh dị không biết kia sẽ hóa ra là thân thiện và tốt bụng.

'Ừ... tại sao không? Chắc rồi. Theo thống kê, thì một việc như vậy nhất định phải xảy ra... một ngày nào đó...'

Lúc Sunny đến được trung tâm hòn đảo, màn đêm đã hạ xuống thế giới, và mặt trăng tròn đã leo lên tấm vải nhung của bầu trời đầy sao. Những ngọn đồi phủ trong bóng tối, che giấu và bảo vệ cậu, và bây giờ đã có chút bóng tinh lấp lấy trong ba tâm của cậu.

Cơn đau ở ngực cũng đã hơi giảm đi, nhưng Sunny vẫn cảm thấy yếu ớt và bệnh tật.

Cậu đang đi về phía mép nam của đảo để nhìn trạng thái hiện tại của pháo đài biên giới, và quan sát xung quanh thật cẩn thận để không bỏ lỡ bất cứ dấu hiệu nguy hiểm gì. Nếu quả thật có mối đe dọa nào đó ở đâu trên đảo, tốt hơn hết là cậu phát hiện nó trước khi nó phát hiện cậu.

Leo lên một đỉnh đồi, Sunny đột nhiên đông cứng, rồi cúi người. An toàn giấu trong bóng tối, cậu nhìn ánh sáng trắng lung linh nhảy múa ở một khoảng cách, ở trung của thung lũng nhỏ mà được tạo bởi ngọn đồi mà cậu đang đứng và vài ngọn đồi khác.

'Đó.. đó là gì?'

Cậu chần chừ một giây, rồi ra lệnh cho cái bóng ảm đạm trượt khỏi cơ thể và đến gần nguồn ánh sáng.

Nhưng mà... cái bóng cũng chần chừ.

Sunny chớp mắt.

'Mày đợi cái quái gì?! Xuống đó! Mày có thể bỏ chạy nếu có gì không ổn!'

Cái bóng ảm đạm nhìn cậu một ánh mắt thật dài, rồi tiếc hận lắc đầu, và dè dặt lướt ra trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!