Sunny nhìn chăm chú đám quái vật một lúc, cố thích nghi với thị giác bây giờ cũng khác này. Mắt cậu có vẻ tinh tường hơn và tự nhiên có khả năng nhìn thấy trong bóng tối hoàn toàn
- chứ không phải nhờ vào đặc tính của Phân Loại
- nhưng mà có khó khăn trong việc phân biệt màu sắc.
Thế giới cơ bản là trắng và đen, hay nói chính xác hơn là gồm nhiều sắc thái xám, tương tự cách cậu nhìn thế giới thông qua những cái bóng. Khứu giác cũng được tăng cường, khiến đầu óc cậu bị quá tả với lượng thông tin mới như sạt lở kia. Khó để tập trung vào một thứ gì duy nhất, chứ đừng nói đến việc phân tích đống lộn xộn này.
'A, ai quan tâm chứ. Cứ ra khỏi đây trước đã.'
Cũng như ở Đền Thờ Đêm, cái lồng giam này hạn chế giác quan bóng của cậu. Nhưng mà, cái này lại không hút lấy tinh túy của cậu, ngạc nhiên đáng mừng mà.
Nhưng sự vui vẻ đó không kéo dài.
Ngay khi cậu cố dùng Bước Bóng Tối để rời khỏi, Sunny nhận ra cậu không thể dịch chuyển xuyên qua những song sắt này. Hơn nữa, ngay cả những cái bóng cũng không thể lướt qua chúng, như thể có một rào cản vô hình chắn đường lại.
Sunny nghiến răng, và cảm giắc một cơn đau điếng trong lúc răng nanh cắn vào thịt mềm trong miệng. Cậu cố chửi thể, và phát ra một tiếng gầm gừ phẫn nộ. Sau đó, cậu bất động một lúc, chỉ nhìn chăm chú những tù nhân khác trong cái hầm chứa này với vẻ phẫn uất ảm đạm.
'Nguyền rủa mọi thứ.'
Cuối cùng, cậu lắc đầu và ngượng nghịu quỳ xuống trong lồng, nắm lấy song sắt bằng cả bốn tay. Di chuyển gấp đôi số tay mà cậu có trước đây là một thách thức, nhưng mà cậu đã có thể làm được sau vài lần thử.
'Được thôi. Có những biện pháp khác... mình sẽ nấu chảy cái lồng chết tiệt này, nếu cần.'
Cậu vươn ra một tay xuyên qua song sắt, và triệu hồi Cảnh Tượng Tàn Nhẫn.
Và rồi... không có gì xảy ra cả.
Thứ duy nhất mà thay đổi là cái cùm đeo trên cổ trở nên lạnh hơn trong một thoáng.
Sunny cau mày, đôi mắt đen trở nên tăm tối hơn nữa, rồi cố thử lại.
Món vũ khí ảm đạm không xuất hiện. Không có làn sương hắc ám bao phủ lấy tay cậu, và không có cảm giác một phần nhỏ tinh túy biến mất để giúp Ký Ức thành hình.
Cảm giác bất an, Sunny ngưng một giây, rồi cố triệu hồi Mảnh Vỡ Nửa Đêm.
Một lần nữa, cái vòng cổ lạnh lên, và không gì xảy ra.
'Chuyện... chuyện gì thế này...'
Lần lượt, Sunny thử triệu hồi tất cả những món Ký Ức, nhưng đều có cùng kết quả. Ký Ức không chịu xuất hiện, không có dù chỉ một tia sáng mờ ảo xuất hiện ở hầm ngục tăm tối này. Gần như là... như thể chúng đã mất. Bị cướp đi.
Ngay cả Mặt Nạ Weaver...
Hoảng hốt, cậu vội vàng triệu hồi kí tự, hi vọng có thể nhìn thấy bản thân nghĩ sai, danh sách Ký Ức đã không thật sự biến thành trống rỗng.
'Không, không, không, không, không!'
Nhưng mà...
Những kí tự lấp lánh quen thuộc không xuất hiện. Không có gì trong không trung trước mắt, chỉ có cơn lạnh và sự hắc ám trống rỗng.
'Đợi... gì cơ?'
Sunny lại cố gọi những kí tự, nhưng chúng không thể hiểu được cũng không có. Vòng cổ lúc này lạnh như băng.
'Không thể nào!'
Gần như thể...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!