'Chậm xíu nào, cô...'
Sunny cố lùi lại một bước, nhưng lại vấp chân và suýt ngã. Bằng cách nào đó vẫn giữ được thăng bằng, cúi mình trong lúc những bộ vuốt đào sâu vào mặt đất. Bốn tay giơ lên, những móng vuốt sắc bén nhắm về phía Solvane.
Đống lời về huy hoàng và chết này nó khiến cậu cực kì căng thẳng.
'Solvane... đợi chút. Solvane?'
Một tiếng gầm gừ thoát khỏi miệng Sunny trong lúc cậu nhận ra ai đang đứng trước mặt mình. Vậy ra người phụ nữ xinh đẹp, duyên dáng này... cô ta là cái xác sống ghê rợn mà cậu đã tiêu diệt trong khoang chứa hàng của con thuyền đắm? Hay nên nói... sẽ là? Cậu dù sao cũng đã quay về quá khứ của Đảo Xiềng Xích, hoặc ít nhất là một ảo cảnh được phục dựng. Nên hợp lý khi mà Solvane vẫn chưa rơi vào số phận kia..... Chưa.
Sunny rùng mình, nhớ lại lời nài nỉ thầm lặng và sự tra tấn bất tận trong ánh mắt trống rỗng của vật chứa của Sâu Dây Leo. Làm sao đôi mắt khủng khiếp đó lại chính là đôi mắt rực rỡ mà đang nhìn cậu ngay lúc này?
Đột nhiên, cậu bị áp đảo bởi sự thương hại, đồng tình, và buồn bã.
Và sợ hãi.
Vì nếu trước mặt cậu đúng thật sự là Solvane đó, thì người lạ rực rỡ mà vừa hứa tặng món quà cái chết huy hoàng... là một vị Thánh.
Và một vị Thánh hứa hẹn giết mình là thứ Sunny không bao giờ muốn nghe thấy.
Cậu nhìn dưới bề mặt của dáng người yêu kiều của Solvane, và thấy một quả cầu ánh sáng rực rỡ trong ngực cô, sáng đến mức gần như chói lòa. Hồn tâm của cô... hồn tâm của một Người Siêu Việt.
Đồng tử dọc của cậu nheo lại, một ý nghĩ duy nhất vang lên trong tâm trí:
'Chạy!'
Sunny cảm giác cơ thể này mạnh mẽ hơn nhiều so với bản thân, mạnh mẽ phi nhân loại, nhưng không biết cách điểu khiển nó đàng hoàng, thì trốn khỏi một vị Thánh là không phải bàn đến. Nếu có ai muốn bàn. Nên, hi vọng duy nhất của cậu là Bước Bóng Tối...
Cậu đã bắt đầu ngã vào bóng tối khi mà bóng người xinh đẹp đột nhiên xuất hiện bên cạnh, bàn tay duyên dáng rơi xuống từ bên trên và nắm lấy một tay cậu như kiềm sắt. Nếu không nhờ Dệt Xương, thì cổ tay đó đã vỡ tan như thủy tinh.
Nắm tay của Thánh không thể tránh được và không thể thoát khỏi y hệt tử thần.
Sunny không thể trốn vào bóng tối nữa, và triệu hồi Ký Ức sẽ mất quá lâu để có thể hữu dụng...
Mọi thứ trừ một cái.
Một thanh stiletto ma quái xuất hiện từ bàn tay bị bắt giữ và ngượng nghịu b*n r* trước, để lại một vết trầy nhỏ trên làn da trơn tru hoàn hảo của Solvane.
Cô liếc nhìn vết trầy, máu chậm rãi ướm ra, một giọt máu đỏ thẫm rơi vào cỏ tươi. Đôi mắt tỏa sáng lấp lánh.
"Là định mệnh sao? Một giọt máu hiến tế, trên tế đàn của Chiến Tranh. Bóng chủng nhỏ bé, ngươi đúng là đặc biệt! A, được thôi...''
Dứt lời, cô mỉm cười xán lạn.
Trong giây kế tiếp, tay cô đưa ra trước, và trước khi Sunny kịp cảm thấy sợ hãi...
Thế giới bùng nổ với sự đau đớn, và biến thành hoàn toàn tăm tối.
Bóng tối... bóng tối...
Sunny bị vây quanh bởi bóng tối.
Vài cái ở gần, vài cái ở xa. Vài cái nhỏ, và vài cái lớn. Vài cái di chuyển, vài cái bất động.
Cậu cũng là một trong những cái bóng đó.
Không... không chỉ một. Một bầy bóng. Một quân đoàn bóng tối, đều ẩn nấp trong một linh hồn không ánh sáng, rộng lớn. Yên ắng và tĩnh lặng, hoàn toàn không có gánh nặng. Thoát khỏi mọi khát vọng, thoát khỏi lý lẽ và ý chí.
Trong lúc này...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!