'Bảy.'
Sunny bước vào bóng tối và xuất hiện ở bên ngoài lồng giam, cơ thể cao kều cuối cùng cũng tự do và không bị ràng buộc bởi những song sắt ngột ngạt đó. Cậu loạng choạng và khẽ rít lên vì một cơn đau tỏa ra khắp cơ thể bị cào chém, vô vàn những vết thương nửa lành nửa tệ nhắc cậu nhớ lại sự tồn tại lì lợm của chúng.
Elyas đột nhiên di chuyển, bối rối bởi phương hướng mà tiếng rít quen thuộc kia phát ra từ. Rồi, hắn nắm lấy song sắt và nhìn chăm chú Sunny với ánh mắt mở to.
''Làm cách nào..."
Đột nhiên, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng người đồng đội trong bóng tối, vì cơ thể đá đen của sinh vật bóng đã bị bao bọc bởi một cơn bão những tia sáng xoáy lốc. Sunny đã bắt đầu triệu hồi những Ký Ức của cậu
- Xích Bất Tử, Cảnh Tượng Tàn Nhẫn, Mảnh Vỡ Nửa Đêm, Gai Rình Mồi...
'Sáu.'
Con rắn hắc ám trên da cậu đột nhiên di chuyển, trượt ra trước và biến thành một thanh odachi đen đáng sợ. Mũi nhọn của nó xuất hiện trên không ngay trên một tay của Sunny, và mọc ra, nhanh chóng hình thành toàn bộ chiều dài của cây trường kiếm.
Cùng lúc, hai ánh mắt ruby cháy lên từ sâu bên trong bóng của cậu, một ánh sáng mãnh liệt.
Elyas giật mình, nhìn chăm chú tên ác ma gầy gò trước mặt với sự trầm trồ kinh ngạc.
'Năm.'
Thánh bước ra khỏi hắc ám, bóng người duyên dáng đen như mã não, tư thế thẳng và bất khuất. Tay cô hiện tại trống không.
Sunny nhìn chằm chằm cái Bóng của mình với sự vui vẻ hắc ám, rồi nhe răng nanh, chào cô. Cậu không chắc, nhưng mà cho rằng đã phát hiện một sự thay đổi nhỏ trong bờ vai của hiệp sĩ trầm mặc. Liệu cô ta... cũng đã nhớ cậu?
'Bốn.'
Chuôi của Rắn Linh Hồn rơi vào tay, và chiều dài đáng kể của thanh odachi tăng lên nữa để phù hợp với chiều cao hiện tại của cậu. Sunny không chần chừ và ném cây trường kiếm cho Thánh, cô ấy bình tĩnh bắt lấy nó và hơi đo lường nó trong tay, ánh mắt rubi đột nhiên sáng hơn một chút. Gần như thể cái Bóng đang... kích động?
Sunny liếc nhìn vào sâu bên trong hầm ngục, nơi mà hàng chục những Sinh Vật Ác Mộng hùng mạnh vẫn còn bị khóa trong lồng, chờ đợi đến lượt bị tàn sát bên trong đấu trường.
Rồi, cậu quay sang Thánh.
'Ba.'
... Và nói:
'Giết chúng. Giết sạch chúng!'
Cô nghiêng đầu, cho cậu một ánh mắt ngắn ngủi, rồi không nói gì mà biến mất vào hắc ám, lưỡi kiếm đen của Rắn Linh Hồn giơ lên để tung ra đòn trí mạng đầu tiên.
'Hai.'
Kế đó, có gì đó huýt lên trong không khí, và một tiếng gào thét dã thú vang rền như sấm trong sự yên lặng của hầm ngục ác mộng. Sunny thì không để ý... kế hoạch đã bắt đầu, và cậu cần phải tập trung đến thứ khác.
Giọng nói quen thuộc thì thầm bên tai, khiến cậu rùng mình.
[Bạn đã giết...]
... Ôi, cậu nhớ nó biết mấy!
[Bóng của bạn trở nên mạnh hơn.]
Trong một tay của Sunny, một thanh kiếm ngắn ảm đạm xuất hiện, dệt ra từ màn sương hắc ám.
'Một.'
Trong một tay khác, một thanh tachi khắc khổ hiện hữu. Sunny nắm lấy chuôi Mảnh Vỡ Nửa Đêm bằng cả hai tay trên, để Cảnh Tượng Tàn Nhẫn trong một tay bên dưới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!