Chương 50: Kho báu vẫy gọi

[Bóng của bạn trở nên mạnh hơn.]

Sunny nhìn chăm chú nơi mà đồng xu vừa nắm, rồi chớp mắt.

'Chuyện gì vừa xảy ra?'

Cậu làm rơi đồng xu ở đền thờ, nó bị ánh mặt trời thắp sáng, và biến mất. Và rồi cậu nhận được một mảnh bóng.

'Không đời nào...'

Kiềm lại sự kích động, Sunny triệu hồi kí tự và đọc:

Mảnh Bóng: [198/2000].

Lần cuối cậu kiểm tra chỉ là một trăm chín mươi bảy. Cậu chắc chắn, không hề nghi ngờ, là vừa nhận được một mảnh bóng từ đồng xu vàng kì lạ kia.

'Vậy rốt cuộc nó không chỉ là đồng xu bình thường!'

Một nụ cười thõa mãn hiện lên môi.

Đồng xu không chỉ đặc biệt, nó thậm chí không bị nguyền rủa. Ngược lại, nó là một sự ban phúc!

'Ừm, đó là mảnh bóng dễ nhất mình nhận được...'

Đột nhiên, mắt cậu mở to.

'Đợi chút...'

Chẳng phải có ba đồng xu nữa cậu đã để lại trên Đảo Tay Sắt? Ít nhất là ba đồng xu khác đã bị con quái vật chết kia nuốt vào.

Trước khi ý nghĩ đó hoàn tất trong đầu, Sunny đã rời khỏi Đảo Đền Thờ.

'Hai thứ... có hai thứ...'

Đầu tiên là những đồng xu còn lại cũng có thể sẽ giống như đồng xu đầu tiên và cho cậu mảnh bóng miễn phí. Thứ hai là nếu đã có ba, thì sẽ có thêm... thêm nhiều nữa.

Con Ác Ma Sa Ngã mà cậu đã phát hiện có thể đến từ nơi mà có cả một kho báu với những đồng xu kì diệu kia. Thậm chí là cả một ngọn núi xu. Nếu Sunny đoán đúng và bằng cách nào đó có thể truy ngược lại đường đi của sinh vật trước khi nó chết...

Ai biết được cậu sẽ có thể trở nên mạnh mẽ đến bao nhiêu? Cố đè nén cảm giác vui sướng khi phát hiện một bí mật khổng lồ, trêu ngươi, Sunny rời khỏi Thánh Địa và đi về phía mép đảo. Trong lúc âm thanh thác nước càng lúc càng lớn hơn và những giọt mưa đầu tiên rơi xuống đất, một bóng người u ám đột nhiên bước về phía cậu.

Đó là một người canh gác.

"Hả... Sunny, phải không? Cậu thật sự định ra ngoài trong thời tiết này?"

Đa số những lính canh ở Thánh Địa đã biết cậu thoải mái trong bóng tối, nên sự bất ngờ ban đầu khi nhìn thấy một người rời khỏi Thành Trì vào buổi tối đến hiện tại đã có thể xem là biến mất. Nhưng mà vài người trong số họ vẫn thấy kì lạ.

Sunny ngừng lại một chút, rồi mỉm cười.

"Ừm. Đừng lo, tôi sẽ ổn. Tôi cũng không định đi quá xa. Chỉ muốn kiểm tra thứ gì đó ở Đảo Tay Sắt."

Người lính canh chần chừ, rồi nhún vai.

"Được thôi. Cẩn thận ở ngoài đó. Nhìn trong bóng tối hay không, thì thời gian này cũng không dành cho con người."

Sunny cảm ơn sự lo lắng của hắn ta, rồi đi ngang qua.

'Không phải thời gian cho con người? Vậy thì may mà mình là quái vật...'

Lại gần mép Đảo Thánh Địa, cậu không lãng phí thời gian và triệu hồi Cánh Hắc Ám. Sunny hơi bị cám dỗ bởi việc cứ biến thành một cái bóng và lao đến mục tiêu, nhưng cậu không muốn để lộ năng lực ở Thành Trì như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!