Leo Tấn Công xuất hiện trong Đấu Trường và nhìn quanh với chút hoài niệm. Vài năm trước, ở lúc bắt đầu sự nghiệp, hắn ta đã là khách quen của sân đấu này... đây là nơi mọi thứ bắt đầu của hắn.
Đương nhiên là thời gian đã thay đổi.
Dùng vài giây trước khi bản thân bị nhận ra, Leo mỉm cười rộng rãi và nói:
"Ôi, ôi, ôi. Mọi người thật sự cho rằng tôi sẽ quên Thứ Hai Công Cộng hay sao? Đương nhiên là không! Đây là một truyền thống tôn nghiêm... TÔN NGHIÊM, nha mọi người. Vài lính lâu năm trong Lực Lượng Tấn Công có lẽ vẫn còn nhớ lúc tôi bắt đầu ở những sân đấu nghiệp dư, và bây giờ khi mà tôi đã là một người nổi tiếng xuất sắc và phi thường đẹp trai, tôi phải đôi lúc quay trở lại đây.
Để, mọi người biết đó... giữ bản thân khiêm tốn."
Hiện tại đang có khoảng hai mươi ngàn người xem chương trình của hắn ta, gần như tất cả đều bùng nổ với một loạt những tin nhắn trêu chọc. Liếc qua Giao Diện Phát Sóng mà Mộng Cảnh cung cấp cho những đấu sĩ nổi tiếng như hắn, hắn cười nhếch mép và nháy mắt, bị vài cú đâm chọt cười đùa làm cảm thấy thú vị.
Leo Tấn Công không phải chiến binh xuất chúng nhất trong Mộng Cảnh, nhưng trong vài năm qua, hắn đã tích lũy một lượng người theo dõi khá lớn nhờ vào kĩ thuật và cá tính sôi nổi, thích làm trò. Thật ra thì hắn ta nổi tiếng đến mức hàng ngàn Người Thức Tỉnh trẻ tuổi đã trở nên say mê phong cách chiến đấu hắn và vài người bạn đấu sĩ của hắn dùng.
Kết quả là phong cách Tấn Công Sư Tử Hống đã trở thành một trào lưu trong số nhiều đấu sĩ nghiệp dư, và người thầy cũ của hắn hiện tại đang bị một cơn lũ những học sinh mới đổ bộ. Việc này khiến Leo cảm thấy ấm lòng... hắn mừng vì đã có thể đền đáp cho ông lão vô cùng kiên nhẫn kia.
Leo dùng hầu hết thời gian của hắn tham gia những trận đấu đẳng cấp cao ở những giải đấu chuyên nghiệp, nhưng vào thứ Hai, hắn thích đi đến một hai giấc mơ công cộng, trò chuyện với fan, chiến đấu với vài người nghiệp dư và chỉ điểm họ một hai thứ để trả lại cho cộng đồng.
Hôm nay là một thứ Hai như vậy.
Nhìn quanh Đấu Trường, Leo phát hiện có một đám đông nhỏ đang tập trung cách hắn khoảng chục mét, rồi đi về phía đó. Trong lúc đi, hắn nghe thấy những giọng nói háo hức:
"Này... đó chẳng phải là Leo Tấn Công hay sao?!"
"Không đời nào... đợi chút! Đúng vậy! Nhắm mắt tôi cũng có thể nhận ra bộ giáp xinh đẹp đó!"
"Leo! Yêu thích anh bạn lắm! Lúc nào cũng giữ chân thật!"
"Lực Lượng Tấn Công Gầm Rú! Tôi xem phát sóng của Leo hai năm rồi đó!"
Một nụ cười thân thiện hiện lên mặt hắn. Vẫy chào vài người fan hâm mộ, hắn đến gần đám đông người thách đấu và liếc nhìn dáng người lẻ loi không gian trống rỗng chính giữa.
'Ui chu choa! Gã này có phong cách nè!'
Người đàn ông đứng giữa đám đông bận một bộ giáp mã não xinh đẹp mà tỏa ra sự đe dọa đen tối, trang nghiêm. Gương mặt bị che giấu đằng sau một cái mặt nạ đen đáng sợ, với ba cái sừng vặn vẹo mọc lên như một cái vương miện lởm chởm. Tóc hắn trắng tinh, và có hai hồ nước hắc ám không thể xuyên thủng ở nơi đáng lẽ là mắt.
Vũ khí hắn chọn là một thanh odachi lưỡi cong, dài làm từ thép đen không bóng. Nó nằm nghỉ trên vai hắn, có vẻ nuốt chửng ánh sáng của mặt trời ảo ảnh kia.
Người lạ này trông giống một con ác ma hơn là con người.
Leo huýt sáo khen tặng.
'Cậu ta cũng là người phát sóng? Hử, mình không nhận ra những Ký Ức đó.'
Hắn kiểm tra thử thống kê của chiến binh ác ma.
"Tạp Chủng"
"Chiến thắng: 27."
"Thất bại: 0."
'Một người mới... nhưng là một người tài năng! KDA hoàn hảo, hiếm thấy thật!'
Dù sao đi nữa, tên này cũng phi thường ăn ảnh. Một trận đấu với hắn sẽ không quá thú vị vì chênh lệch giữa kĩ năng giữa họ, nhưng chắc chắn sẽ trông hoành tráng. Leo hơi cảm thấy ngại khi phá đi chuỗi chiến thắng hoàn hảo của Tạp Chủng, nhưng người nghiệp dư tài năng này sẽ nhận lại chỉ điểm hữu ích từ hắn, thứ mà hữu dụng hơn nhiều.
Ai biết được, có lẽ họ sẽ gặp lại ở chiến trường chuyên nghiệp một ngày nào đó...
Nhìn camera vô hình, Leo nhướng mày và hỏi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!