Chương 43: Tạp Chủng

Sunny đứng trên sàn của một đấu trường hình bầu dục rộng lớn. Nó được phủ cát, thứ mà đã từ lâu bị nhuộm đỏ bởi máu mà đã đổ xuống giữa những bức tường cổ đại này. Mặt trời tàn nhẫn cháy trên bầu trời sáng chói, và mùi mồ hôi, máu, và cái chết tấn công lỗ mũi cậu.

'Quả là... chân thật.'

Hơi giật mình, Sunny nhìn quanh và thấy một cái khán đài cao đứng cao nhìn xuống đấu trường đẫm máu. Đó là nơi khán giả ngồi. Một đám đông đang cổ vũ họ, giọng hô hào đầy sự hứng thú chết chóc, tàn nhẫn, và vui sướng. Cả nam lẫn nữ đều mặc những bộ váy cổ đại mà để tay và vai họ lộ ra. Với những nụ cười khát máu khiến gương mặt vặn vẹo, họ trông như một bầy ác ma tham lam.

Ừ thì... cũng không phải toàn bộ họ đều vậy. Đây đó, có vài người ăn mặc kì lạ, quan sát những trận đấu với biểu hiện kém dã man hơn. Những người mặc đồ cổ đại là ảo ảnh, còn những người khác là khán giả người thật.

Người ta không cần phải kết nối vào Mộng Cảnh để quan sát những trận đấu, nhưng vài vị fan lập dị vẫn thích tự mình có mặt để đạt được trải nghiệm chân thật nhất.

'Đám điên. Những cái buồng mô phỏng này mắc đến vậy mà chúng mua chỉ để làm khán giả...'

Mặc dù Sunny không còn nghèo nữa, nhưng nhìn thấy người ta phung phí như vậy vẫn khiến cậu đau lòng. Lắc đầu, cậu cuối cùng chuyển sự chú ý sang bản thân đấu trường.

Rõ ràng, môi trường ảo ảnh này không quá sáng tạo, ngược lại, nó phải nói là kinh điển. Nhiều giấc mơ cao cấp hơn có đủ loại trang trí khác biệt, từ chân thật đến hoàn toàn huyền ảo, nhưng ở nơi cấp thấp như này, thì công ty phụ trách Mộng Cảnh chọn một cốt truyện khá là cơ bản.

Đây là một đấu trường cổ đại

- nơi mà những nô lệ đã từng chiến đấu để nhằm giải trí cho chủ nhân họ, thường là đến chết.

Sunny không thích việc đó chút nào.

Đấu Trường này được dựa trên kiến trúc trong lịch sử, nhưng to hơn nhiều. Hàng trăm chiến binh đang đi trên cát của khu vực chiến đấu, vài người đã chạm trán, vài người thì đang tìm kiếm đối thủ.

Ở Đấu Trường này, đa số những người tham gia là Người Thức Tỉnh với kĩ năng đủ cao để được xem là tinh anh trong lớp nghiệp dư, nhưng không đủ điêu luyện để thật sự tiến vào một giải chuyên nghiệp. Chính xác thứ Sunny cần... có lẽ vậy. Nhìn chung, mặc dù nhiều đấu sĩ ở Mộng Cảnh là tài năng, nhưng đến cùng, có rất ít người có thể xem là cao thủ thật sự.

Những tinh anh thật sự đổ máu ở Cõi Mộng, chứ không phải một ảo ảnh mà được dựng lên với mục đích giải trí. Nên trình độ của những người này còn phải đợi xem thử.

Ra lệnh cho Rắn Linh Hồn hóa thành dạng thanh kiếm odachi đáng sợ, Sunny đưa lưỡi thanh kiếm dài lên vai và chờ đợi bị thách thức. Vì bộ giáp hằm hố và cái mặt nạ đáng sợ, có vẻ người ta miễn cưỡng không muốn lại gần cậu.

Ít nhất thì trong một lúc là vậy.

Không lâu sau đó, một kiếm sĩ trẻ tuổi trong bộ giáp đỏ máu ấn tượng đến gần, một thanh kiếm espadon dài và duyên dáng đặt nghỉ trên vai. Với một nụ cười, hắn ta nhìn Sunny và nói:

"Chưa từng thấy ngươi quanh đây bao giờ... Tạp Chủng? Người mới đến Đấu Trường?"

Sunny nghiêng đầu và quan sát những kí tự xuất hiện quanh kiếm sĩ.

"Thiên Đường Màu Đỏ"

"Chiến thắng: 157"

"Thất bại: 103"

'Cũng được.'

Hạ thanh odachi, cậu trả lời bằng giọng bằng phẳng:

"... Ta sinh ra ở Đấu Trường."

Kiếm sĩ nở nụ cười, rồi bước về phía trước.

"Vậy để ta chào mừng ngươi quay lại."

Giọng nói của Mộng Cảnh ngay lập tức vang lên, thông báo trận đấu bắt đầu:

"Thiên Đường Màu Đỏ thách đấu Tạp Chủng!"

Họ lao vào nhau trên cát đẫm máu, di chuyển với tốc độ mà khiến gió hú lên qua bộ giáp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!