Trong một lúc, Sunny đứng bất động trong phòng khách. Rồi, cậu chậm chạp lang thang quanh căn nhà, nhìn những bức tường và những căn phòng được bài trí trang nhã. Cuối cùng, cậu thấy bản thân đến gần tủ lạnh và lấy một bình thủy tinh đầy nước thuần khiết, trong veo.
Cầm nó trong tay, Sunny đi ra ngoài và ngồi ở hiên nhà.
Quận sân vườn im lặng và yên bình. Không khí vẫn lạnh, nhưng mặt trời đã đầy sự ấm áp, hứa hẹn một mùa xuân tươi tắn. Gió nhẹ nhàng thổi lá xào xạc, và những dòng nước từ tuyết tan chảy khẽ róc rách lúc chúng chạy xuống mặt đường. Sunny nhìn chăm chú mẩu đất mà cậu bây giờ sở hữu và mở ra cái bình thủy tinh.
Cậu dùng một thời gian không ngắn ngồi đó, uống nước và không nhìn gì cụ thể cả. Nhiều giờ trôi qua, vài PTGTCN chạy ngang. Cậu thấy vài người trong quần áo sạch sẽ, ấm áp. Một chút sau đó, những đàn trẻ em và những đứa tuổi teen trong đồng phục đi ngang, trên đường về nhà từ trường lớp.
Sau đó, cậu thở dài, thu lại hai cái bóng, và đi vào nhà.
Mang cái bình rỗng trở lại tủ lạnh, cậu nhìn nó chăm chú vài giây.
Bên trong, có thức ăn... rất nhiều thức ăn. Đủ thức ăn để cậu dùng cả tháng. Tất cả đều dễ dàng lấy được, ngon, và trong điều kiện của cậu..... Trước khi Sunny kịp nhận ra, nắm đấm cậu lao vào cửa tủ lạnh, dễ dàng đâm xuyên tấm kim loại mỏng và biến rau củ chứa bên trong biến thành hơi nước. Những miếng kim loại và nhựa bay trong không trung, và cả căn nhà hơi run rẩy. Bản thân tủ lạnh thì rạn nứt và biến dạng, gần như nổ tung từ cú va chạm.
Sunny choáng váng nhìn chăm chú tay mình, rồi ngượng nghịu rút nó lại từ bên trong thiết bị tan nát và nhìn đống đổ vỡ khó chịu.
"... Chết tiệt!"
Giờ cậu phải mua cái mới. Và thay thế đống thức ăn đó. Và dọn dẹp đống lộn xộn này...
'Mình bị cái quái gì vậy?'
Lắc đầu, cậu đặt cái bình thủy tinh rỗng lên kệ, thở dài, và đi tìm đồ lau chùi.
Một thời gian sau, Sunny quay trở lại tầng hầm và đến gần buồng Mộng Cảnh. Cậu nhìn nó một lúc, rồi quay người lại và đi quanh sân tập cường lực này, hơi cau mày.
'Coi nào... mày đã chuẩn bị cho lúc này từ lâu lắm rồi.'
Trong lúc đi lại, cả sự hiện diện của cậu từ từ thay đổi. Cách Sunny đi, cách cậu cư xử, cách tay cậu di chuyển hơi khác đi.
"Có sáu vị thần. Thần Chiến Tranh, còn được biết đến với cái tên Thần Sự Sống. Thần Dã Thú, còn biết đến là Nữ Thần Mặt Trăng. Thần Mặt Trời..."
Trong lúc đọc lên những cái tên của các vị thần và những mặt đa dạng của họ, cách mà cậu nói chuyện cũng thay đổi. Thay đổi đó tinh tế, nhưng vẫn có thể nhận ra.
Lần lượt, Sunny thay đổi một chút về những hành vi đặc tính mà có thể bị truy ngược về cậu. Cậu đã dùng rất nhiều thời gian để rèn luyện cho giờ phút này, dùng sự uốn dẻo thể chất của Khiêu Vũ Bóng để khiến bản thân không thể nhận ra. Ngạc nhiên là, việc này hóa ra là dễ hơn cậu tưởng. Dù sao thì nó cơ bản là chuyên môn của cậu.
Mặt Nạ Weaver có thể bảo vệ danh tính của cậu khỏi bất cứ ai muốn biết được nó thông qua ma thuật, nhưng cậu phải tự mình lo việc bị phát hiện thông qua những cách thông thường.
Sau một lúc, khi đã sẵn sàng, Sunny c** đ*, lại gần buồng mô phỏng, và leo vào nôi. Trong lúc cái mặt nạ gỗ đen bóng hiện lên mặt, cái nắp đóng lại.
Một dòng kí tự lấp lánh xuất hiện trước mắt cậu:
"Tiến vào Mộng Cảnh?"
"Có" / "Không"
Cậu thở dài, rồi tập trung vào chữ "Có".
Vài giây sau đó, thị giác cậu tối lại.
Sunny thấy mình đang đứng ở một mảnh tăm tối, vô tận. Xung quanh cậu, vô số những ngôi sao cháy lên ánh sáng hư ảo, và một ảnh dệt phức tạp không thể tưởng tượng của những sợi chỉ liên kết với nhau..... Nhưng mà, không có logic hay là ý nghĩa gì trong những hình ảnh đó cả. Cậu không cảm thấy ý nghĩa gì ẩn giấu đằng sau ảnh dệt xinh đẹp từ những sợi chỉ ánh sáng. Nó chỉ là một hình nền xinh đẹp, không gì hơn.
Hàng nhái.
Ngoài đó ra thì mô phỏng này khá là thực. Cậu cúi xuống và nhìn cơ thể ở trần của mình, Rắn Linh Hồn quấn quanh hai tay và thân mình cậu. Mộng Cảnh đã tái tạo vẻ ngoài của cậu đến từng chi tiết nhỏ...ờ... to nhất.
'... Hử.'
Bối rối lắc đầu, Sunny triệu hồi Áo Choàng Địa Ngục. Nó tự dệt từ những sợi chỉ đen và phủ lấy cơ thể cậu. Ngay khi nó làm vậy, một giọng nói dễ chịu vang lên trong bóng tối:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!