Chương 33: Nhà nghiên cứu hèn nhát

Sunny chậm rãi lăn sang bụng, rồi lên gối. Cậu th* d*c, cả cơ thể cảm giác như thể nó vừa bị nhét qua máy nghiền thịt. Bậc Thầy Roan thì trông gần như không hề bị ảnh hưởng.

Kị sĩ đã đứng dậy quấn cái khăn quàng cổ xanh dương lại với vẻ thư giãn.

Khu rừng quanh họ cũng phát ra tiếng thở phào gần nhân loại. Những cây cổ thụ r*n r* răng rắc, vươn lại những cành nhánh lên phía mặt trời. Những thứ mà đã bị gãy thì nằm lại trên đất, thêm vào lớp gỗ chết không thể xuyên thủng.

Sunny liếc qua gã đàn ông lớn tuổi với chút ghen ghét, rồi đứng dậy và cố rũ bỏ sự kiệt sức. Sau khi bỏ ra vài phút để nghỉ ngơi và tham lam uống nước từ Suối Vô Tận, cậu lại gần như cảm thấy đang sống. Liếc qua người đàn ông cao, cậu hỏi:

"Làm sao ngài có thể bay lên đó bằng con griffin? Tôi không có ý mạo phạm... nhưng mà đó có vẻ là thứ mà chỉ người điên mới làm."

Roan cười.

"Ta không bay lên quá cao trừ khi thật sự phải. Thường thì, cậu sẽ có thể bay trên những hòn đảo đang hạ xuống mà không phải chịu quá nhiều áp lực. Sau một lúc, cậu sẽ có thể phát triển được cảm giác cơ thể sẽ chịu được bao nhiêu, và bao lâu."

Ông ta mát xa bờ vai rộng và nói thêm, có chút tự hào trong giọng nói:

"Thêm nữa, ta dù gì cũng là Bậc Thầy. Ta có thể chịu đựng tốt hơn một Người Thức Tỉnh. Nhưng mà, cậu đã làm rất xuất sắc. Nói thật, ta đã khá chắc là phải từ bỏ cuộc đi tuần này để vác cơ thể đẫm máu của cậu quay lại Thánh Địa ở tốc độ cao nhất, rồi ném nó vào Cổng Dịch Chuyển. Ta đoán họ không nói điêu về đám nhóc Bờ Biển Bị Lãng Quên hử."

Sunny chớp mắt vài lần rồi cẩn thận hỏi:

"... Họ nói gì?"

Gã đàn ông mỉm cười.

"Cứng như đinh, hờ hững với đau đớn và sợ hãi đến rùng rợn, và mạnh... gần như đáng sợ. Đám trẻ đáng sợ, đó là cách mô tả chính xác ta nghe được."

Sunny lưỡng lự một lúc, rồi khịt mũi khinh thường.

"Hờ hững với đau đớn và sợ hãi? Nhảm nhí thật. Tôi tự hào bản thân là một kẻ hèn nhát

- ai cũng nên như vậy. Có gì sai nếu hèn nhát? Nỗi sợ hãi giữ người ta sống sót, còn can đảm thì chỉ khiến họ bị giết. Còn đau đớn, thôi cảm ơn. Tôi đã bị đánh, bị đốt, bị đè, bị nhấn chìm, bị cắt, bị đâm, bị chém, bị cắn, bị nhai, và bị mổ ruột đủ cho vài kiếp rồi."

Trong lúc Bậc Thầy Roan cho cậu ánh mắt kì lạ, Sunny nhướng mày lên.

"Ờ... có gì sao?"

Gã đàn ông cao lắc đầu, rồi gãi cằm và nói bằng giọng tự hỏi:

"Không, không có gì. Chỉ là... nếu là thật vậy, Sunless... thì cậu làm gì ở Đảo Xiềng Xích? Chẳng phải cậu nên ở trong thoải mái và an toàn ở nơi như là Bastion?"

Sunny xấu hổ quay đi, rồi ho khan.

"Đó...ờ... có vài lý do cho việc đó. Không ít phần là vì..."

Cậu nhìn sang hai bên, rồi hạ giọng và nói rất nghiêm túc:

"... Ngài chắc không tin nổi, nhưng chính phủ thật ra trả tiền nếu người ta viết lại những thứ về Cõi Mộng. Và vì Đảo Xiềng Xích phần lớn chưa được khai phá, họ đã trả tiền thưởng để tôi đi quanh những di tích bám bụi ở đây và ghi chép lại vài thứ. Tôi tính đúng ra là một nhà nghiên cứu được thuê, tin được hay không!"

Cậu cười nhếch mép và quan sát Bậc Thầy Roan đang nhìn cậu chăm chú với biểu hiện khó tin. Sau một lúc, ông ta nói:

"Cậu là một gã kì lạ, cậu biết không?"

Sunny nhún vai.

"Hử? Hình như ai cũng biết cả. Dù sao thì... đừng nói với ai những thứ tôi vừa nói. Tôi không muốn có cạnh tranh."

Gã đàn ông cao chớp mắt vài lần, rồi mỉm cười:

"Không vấn đề. Cậu có cần ta đưa trở về Thánh Địa? Hay là cậu có thể tự quay lại?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!