Chương 29: Đảo Xiềng Xích

Ở trong khoảng trống rỗng đen tối, vô số những ngôi sao ở xa đang lấp lánh với ánh sáng hư ảo. Cảnh tượng bầu trời đêm vô tận và rõ nét, đầy hứa hẹn và bí ẩn.

Phía trên nó là một bầu trời khác. Cái này có màu xanh và xán lạn, đầy ánh mặt trời và gió nhẹ nhàng. Mây trắng trôi ngang qua nó, kể những câu chuyện mê hoặc với chuyển động và hình dạng của chúng.

Giữa bầu trời sáng và tối, một hòn đảo lơ lửng trên không trung. Nó được vây quanh bởi những tảng đá cổ đại tự do bay lơ lửng, bề mặt nó được tỏa ánh sáng mềm mại của mặt trời, phần bụng dưới của nó thì bị phủ màn bóng tối không thể xuyên phá.

Vài sợi xích khổng lồ vươn ra từ hòn đảo, phát ra những âm thanh như sấm rền trong lúc lên xuống.

Âm thanh sắt ồn ào gần dìm mất giọng nói của Sunny... gần.

"... Argh! Lăn ra chết đi, đồ khốn! Chết tiệt! Cứt!"

Sunny có lý do để la hét điên cuồng, vì cậu đang chỉ cách vài giây khỏi cảnh bị nhai sống.

Gần mép của hòn đảo bay, nơi khu rừng bao phủ bề mặt đảo nhường đường cho một không gian hẹp với bãi cỏ, một con quái to xác giống sói hiện đang cố nuốt chửng cậu.

Sinh Vật Ác Mộng có kích cỡ một chiếc xe tải nhỏ, với bộ lông cứng như dây thép và một cái mõm dài, đáng sợ. Hàm răng của nó đủ rộng để cắn người làm đôi, và đủ mạnh để nghiền xương và giáp thành bụi.

Hiện tại, những cái hàm đó đang cố cắn vào Sunny, và thứ duy nhất ngăn chúng làm vậy là tay cậu

- cậu nắm lấy hàm trên của con quái thú bằng một tay, tay còn lại thì nắm hàm dưới, cố hết sức để giữ chúng mở ra.

Cơ bắp cậu cảm giác như muốn nổ tung.

Thứ kinh khủng kia cũng đang cố cắn vào gã nhân loại đáng ghét với tất cả sức mạnh kh*ng b* của nó, nhưng trong một lúc, không ai có thể áp đảo đối phương.

Mặc dù chỉ là vấn đề thời gian.

Sunny đang thiêu đốt tinh túy để cường hóa sức mạnh thể chất, và lượng dự trữ đó thì không phải vô tận. Khi mà giếng sức mạnh đó cạn kệt, cậu sẽ thua trận đấu này.

'Không ổn...'

Khoảng hai tháng đã qua kể từ lúc cậu chọn đến nơi này, và bây giờ, Sunny đang bắt đầu thật sự nghi ngờ quyết định đó.

Tại sao cậu không cứ đến Bastion? Cậu sẽ an toàn và yên ổn đằng sau bức tường của nó ngay lúc này. Thậm chí có lẽ là trong sự ôm ấp của một cô nàng xinh xắn...

Như thể thêm sỉ nhục vào chấn thương, Sinh Vật Ác Mộng kia cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu với một tiếng hú điếc tai và nhân đôi nỗ lực cắn cậu. Sunny cảm thấy hơi thở hôi thối thổi ngang mặt và nhăn nhó khổ sở. Mùi hôi đến từ mồm con thú này quả thật không chịu nổi.

'Chỉ... đừng xỉu...'

Tay cậu run rẩy, và những cái nanh đáng sợ của con quái thú đến cách da thịt cậu chỉ vài centimet. Sunny nghiến răng và hét lên:

"Thánh! Giúp bên đây chút coi, chết tiệt!"

Nhưng ác ma trầm mặc thì không thấy đâu cả. Cô đang cách đó vài trăm mét, đứng trên một ngọn đồi thấp.

Sunny r*n r* và cố đẩy cái hàm của thứ sinh vật kia đi, nhưng vô dụng. Sinh vật khốn kiếp kia quá khỏe...

Nhưng mà vài giây sau đó, có gì đó rít lên ngang vai cậu, và hai mũi tên đen đáng sợ đâm vào cặp mắt hoang dại của con quái thú. Chúng bắn đến gần như cùng lúc.

'Cảm ơn!'

Dùng sự run rẩy tạm thời chạy qua cơ thể con sói, Sunny đẩy cái hàm sang một bên, cho phép chúng khép lại với một tiếc răng rắc thật to, và đổ hết tinh túy vào một cú ném tàn nhẫn.

Cái cơ thể to đùng của con Sinh Vật Ác Mộng bay ít nhất chục mét và đâm vào thân một cây cổ thụ, xuyên qua nó khiến những mảnh gỗ bay tung tóe.

Sunny ngã xuống đầu gối và hít vài hơi run rẩy. Rồi, cậu nhanh chóng liếc lại.

Ở phía xa, một bóng dáng tối tăm, duyên dáng tương phản trên nền trời sáng lạn. Thánh đang cầm một món Ký Ức cung mạnh mẽ trong hai tay, thân của nó làm từ sừng và gỗ đen được đánh bóng. Hai ánh mắt ruby cháy lên sau mũ giáp, và một viên đá quý san hô đỏ đang đặt ngay giữa tấm giáp ngực đá vỏ chai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!