Sunny mỉm cười và dựa vào ghế, rồi tò mò nhìn bạn mình.
Có một câu hỏi mà cậu thật sự muốn hỏi, nhưng cố không hỏi đến tận bây giờ.
"... Mà Khả Năng thứ hai của cậu là gì vậy?"
Lời nói của cậu treo trong không trung vài giây. Đột nhiên, Kai xấu hổ ho khan và quay đi. Sau vài giây, hắn nói bằng giọng kì lạ:
"Tôi, ờ... có thể nhìn rất xa, khi tôi muốn. Kể cả khi không có ánh sáng. Tôi cũng có thể nhìn xuyên những ảo ảnh và mọi loại xáo trộn, chưa chắc chúng là gì. Và...ờ... tôi cũng có thể nhìn xuyên đồ vật."
Sunny và Effie nhìn hắn chăm chú và hỏi gần như cùng lúc:
"Như là, xuyên tường?"
"Như là, xuyên quần áo?"
Kai che mình sau cái ly nước, hơi lưỡng lự, rồi trả lời bằng giọng nhỏ xíu:
"... Đúng. Nhưng tôi sẽ không bao giờ!"
Trong lúc Sunny cố tưởng tượng tại sao Kai lại không chịu nhìn xuyên tường, Effie cười to tiếng.
"Hiểu, hiểu. Đúng là một Khả Năng tuyệt vời!"
Cô lắc đầu, rồi quay sang Sunny và hỏi:
"Này, ngố. Tôi cá là cậu thường muốn dùng gì đó nhọn nhọn đâm tôi. Muốn thử không?"
Cậu bối rối cau mày, rồi nhướng mày lên.
"Không. Tại sao tôi lại đâm cô?"
Effie nhìn cậu với sự trông chờ viết rõ trên mặt, rồi thở dài thất vọng khi cậu không nhúc nhích.
"Ài, đáng tiếc. Tôi muốn khoe Khả Năng thứ hai của mình. Cơ bản là, nó khiến cả cơ thể tôi bất khả xâm phạm. Ừ thì, đương nhiên là tương đối. Da thép, kiểu đó đó. Một sự tăng cường phòng ngự toàn diện rất ngọt ngào, nếu tôi phải tự khen!"
Sunny chớp mắt vài lần và nhìn cô gái trẻ gầy gò với chút hâm mộ. Quả thật, đó là một Khả Năng rất mạnh mẽ. Kết hợp với cái trước đó của Effie, nó biến cô thành một hiện diện đáng gờm trên chiến trường. Như thể cô chưa phải thứ đáng sợ sẵn rồi ấy...
Effie liếc sang cậu và tò mò hỏi:
"Ừ thì, còn cậu?"
Cậu hơi cựa quậy.
"Một loại dịch chuyển tức thời khoảng cách ngắn có điều kiện rất hay. Kai có thể nhìn xuyên tường, tôi có thể đi xuyên tường... còn cô thì chỉ cần cày xuyên tường. Theo cái cách dã man bình thường của cô..."
Effie nhếch mép.
"Cày, hử? Chọn từ thú vị lắm Sunny. Tôi tự hỏi liệu..."
Sunny vội vàng đổi chủ đề.
"Vậy thì, ờ... hai người có kế hoạch gì? Đi Thành Trì nào?"
Câu hỏi đột ngột của cậu khiến bầu không khí thay đổi. Trong một lúc, sự yên lặng kì lạ lắng xuống họ. Cả ba đều có những vẻ mặt suy tư, đăm chiêu.
Tình huống này là không thể tránh được, thật sự, nhưng họ đã cố không bàn đến nó lâu nhất có thể. Chủ yếu là vì cả hai đều khá ngượng và khá buồn. Lúc ở Bờ Biển Bị Lãng Quên, ba người họ đã tạo ra một sự liên kết, và bây giờ, tùy vào lựa chọn của họ, mối liên kết đó khả năng cao là sẽ yếu đi hoặc là tan vỡ. Tương lai sẽ dẫn mỗi người một đường, có lẽ là về hướng ngược nhau.
Vì tốt vì xấu, họ chuẩn bị đi những con đường tách ra. Có lẽ định mệnh sẽ lại mang họ lại với nhau một ngày nào đó... hoặc có lẽ là không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!