Chương 2: Tâm Quái Vật

Sunny nhìn chăm chú hai cái bóng, ngẩn người. Sau một lúc, cậu nói bằng giọng không chắn chắn:

"Tao... tao đang ảo tưởng, hay là có hai đứa tụi bây ở đây?"

Những cái bóng đương nhiên không có trả lời. Dù sao thì chúng không có cuống họng. Nhưng mà, kẻ mà đang giận dỗi nhìn cậu với sự ghét bỏ và lắc đầu chế giễu. Còn cái bóng thân thiện thì ngượng ngùng cúi xuống và hơi nhún vai.

'Chuyện gì đang xảy ra?'

Cau mày, Sunny ngập ngừng một lúc, rồi chìm vào Biển Hồn. Vì Thuộc Tính [Vật Dẫn Linh Hồn] đã biến mất, nó đã trở lại dáng vẻ tăm tối thông thường. Bề mặt nước tĩnh lặng và hàng trăm những cái bóng bất động lặng lẽ đứng trong bóng tối. Trên cậu, những quả cầu ánh sáng chứa đựng những Ký Ức vây quanh...

Sunny ngẩng đầu, và giật mình.

Nơi mà mặt trời đen của Bóng Tâm đã từng mọc trên cao biển yên ắng, bây giờ có... hai.

Hai cái Bóng Tâm lơ lửng trên bầu trời đen tối, tỏa ra ánh sáng đen không hề rực rỡ.

Cậu chớp mắt.

'Hai... có hai cái.'

Vài phút trôi qua, hoặc ít nhất có cảm giác là vài phút.

'Có hai... mình có hai tâm... tại sao mình có hai tâm?'

Nhân loại chỉ có thể có một hồn tâm. Đó là sự thật. Chỉ có Sinh Vật Ác Mộng là có nhiều hơn.

Sunny nhìn xuống hai tay, rồi nắm chúng lại, cảm giác sức mạnh mới mà đang chảy trong cơ thể mình. Rồi, cậu cau mày và lại ngước lên.

"Bóng của bạn đang thành hình, bóng của bạn đã hoàn tất...''

Vậy là Ma Pháp đã không phải nói về cái bóng bẩn tính mà đã theo cậu từ lúc lâu. Ban đầu, Sunny đã cho rằng cái bóng

- và tâm của cậu

- đã trải qua một quá trình biến đổi vì đã thu thập mảnh thứ một ngàn, có lẽ là tiến hóa hay thậm chí là Thức Tỉnh. Nhưng Ma Pháp thật ra muốn nói là cái bóng thứ hai, và cùng với đó Bóng Tâm thứ hai, đã hoàn tất.

Chúng đã được tập hợp lại từ một nghìn mảnh bóng cậu đã thu thập.

Biến cậu thành một... cái gì? Sunny hơi chần chừ, rồi ra lệnh cho hai cái bóng quấn vào cơ thể mình. Tên bực dọc có vẻ như là trợn mắt trước khi làm theo mệnh lệnh đó; tên thân thiện thì có vẻ cực kì vui sướng vì được yêu cầu.

Cả hai chảy lên và phủ lấy người cậu. Ngay tức thì, Sunny cảm giác sức mạnh đã đáng kể của bản thân tăng gấp đôi.

Và rồi gấp ba.

Miệng cậu há hốc.

'Quá mạnh mẽ... đây là quá mạnh...'

Quả là phi thường!

Để thí nghiệm thêm, cậu ra lệnh cho một cái bóng quay lại bề mặt nước tĩnh lặng. Một giây sau đó, cậu lại có một cái bóng, nhưng vẫn được tận hưởng sự cường hóa quen thuộc mặc dù đã yếu đi, quay lại sức mạnh tăng cường ban đầu.

Rồi cậu triệu hồi Mảnh Vỡ Nửa Đêm và ra lệnh cho cái bóng thứ hai quấn nó vào thanh kiếm. Bây giờ, cả cơ thể lẫn thanh kiếm của cậu đều được cường hoá. Rồi, cậu cử cái bóng giận dỗi đi qua cùng cái thân thiện. Cơ thể cậu không còn được cường hóa nữa, nhưng thanh tachi khắc khổ có cảm giác sắc bén hơn, nguy hiểm hơn... chết chóc hơn.

Cuối cùng, cậu ra lệnh cho một cái bóng rời khỏi Mảnh Vỡ Nửa Đêm và bao bọc Vải Liệm Kẻ Múa Rối.

Hai Ký Ức được cường hóa cùng lúc.

'Trời đất thần thánh ơi...'

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!